Vụ cá cược tình yêu – Chương 7-8-9

Chương 7: Bạn gái giả
Sưu tầm
Bữa nay nó cứ suy nghĩ bâng quơ mãi hok học hành được gì. Nó cảm thấy dzui khi khi Quân bày tỏ tình cảm.

– “Ái chà!! hok lẽ mình thích anh ta??”

Suy nghĩ của nó bị Minh cách ngang. Nó đang mơ mộng còn Minh thì ngồi bản ở trên ngồi quay lại nhìn nó chằm chằm.

– “Làm gì nhìn Quyên dữ dzậy?”

– “Hai người đang quen nhau àk?”

Nó nhớ tới lời Quân dặn: – “Hok được cho ai pik kể cả Minh và Hoàng” nên nó đành ngậm ngùi mà gật đầu.

– “Sao hai người lại quen nhau?”

– “Quân nói Quân thích Quyên.” nó đáp gọn lỏn.

– “Dzậy àk. Dzậy còn Quyên? Quyên có thích Quân hok? Hok lẽ ai nói thích Quyên Quyên cũng đồng ý quen?”

– “Quyên hok bjk mà sao Minh hỏi kĩ dzậy?” nó cảm thấy hơi bực khi nghe Minh nói như dzậy

Minh hok trả lời mà móc từ trong túi ra một cái túi đo đỏ nhỏ nhỏ xinh xinh ra đưa cho nó.

– “Quyên pik đây là gì hok?” nó cầm lấy cái túi giơ lên xem rồi hỏi Minh:

– “Đây là gì dzạ?”

– “Bùa may mắn đó!!!”

– “May mắn?”

Minh giải thích thêm:

– “Nó sẽ mang lại may mắn cho những người giữ nó bên mình. Nó đã luôn mang lại may mắn cho Minh.”

– “Sao Minh lại cho tui?”

– “Nếu Minh nói Minh thích Quyên thì sao?”

– “HẢ?????” (choáng)

Minh nói tiếp:

– “Minh hok muốn Quyên quyết định quá vội vàng, hãy suy nghĩ kĩ đi.”

– “Quyên cứ suy nghĩ đi xong trả lời cho Minh pik.”

Các bạn có muốn bik tại sao Minh lại cư xử kì lạ như dzậy hok? Chúng ta hãy quay lại thời điểm một tiếng trước để xem nha

[Flash Back]

– “Cậu đã thắng Quân àk nhưng tui hok vội bỏ cuộc đâu.” Hoàng vỗ vai Minh làm Minh giật mình:

– “Làm gì thừ người ra dzậy?”

– “Xem kìa!!” Minh chỉ tay về phía đám đông.

– “Dzậy là tụi mình thua òi hả?”

– “Ừ!!”

– “Dzậy chuẩn bị thực hiện lời hứa đi.” Hoàng cười lớn.

Quân bước đến vỗ vỗ vào vai Minh:

– “Hai cậu thua rồi nhá. Vụ này tui thắng. Bây giờ thực hiện theo yêu cầu của tui đúng hok?”

– “Dzậy cậu muốn yêu cầu gì?”

Quân chỉ vào người Minh rồi nói:

– “Tui muốn cậu quen với nhỏ công chúa.” Hoàng chen ngang:

– “Tui hok phải làm gì hết àk?”

– “Cậu tui sẽ tính sau.” Quân trả lời.

– “Tui sẽ thực hiện lời hứa của mình nhưng tại sao cậu lại kêu tui quen nhỏ công chúa? Cậu đang có dụng ý đúng hok?”

– ” Cái đó cậu hok cần pik?”

Minh túm lấy cổ áo Quân đanh giọng:

– “Sao cậu lại đem Quyên ra làm trò chơi hả? Tui muốn hai người có tình cảm và quen nhau chứ không phải như dzậy.”

Quân gỡ tay Minh ra:

– “Dù sao tui cũng thắng. Cậu hok cần phải quan tâm nhiều đâu.”

Minh buông cổ áo Quân ra:

– “Thoy được rồi. Tui muốn đổi lại vụ cá cược. Nếu cậu hok có tình cảm với Quyên và hok mún wen cô ấy thì tui sẽ wen. Tui sẽ làm cô ấy chấp nhận tình cảm của tui. Nếu hok quen được Quyên thì tui sẽ chấp nhận làm bạn trai của công chúa.”

– “Cậu mún chơi trò tình cảm àk?”

– “Tui không như cậu, tui thích Quyên đấy.”

Quân suy nghĩ đôi chút (thật ra lúc này hắn cảm thấy bực bội và khó chịu khi nghe Minh nói thích Quyên. ) rồi quyết định:

– “Thoy được rồi, nếu cậu hok làm được trong 1 tuần thì cậu sẽ phải ngoan ngoãn làm bạn trai của công chúa đấy!!”

– “OK!!!” rồi Minh bỏ vô lớp.

Sau một thời gian bảo vệ và ở bên cạnh Quyên Minh đã nảy sinh tình cảm với Quyên. Tuy nhiên Quyên luôn đối xử thờ ơ và lạnh nhạt với Minh tuy Quyên luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng Minh lại cảm thấy cô rất cần được che chở. Nhưng Minh pik Quân chỉ vì mún thắng vụ cá cược nên đã làm như dzậy chứ hok phải vì thích Quyên như đã nói (bạn thân nên hiểu rõ nhau mà) Minh hok muốn Quyên bị tổn thương nên đã quyết định bày tỏ tình cảm của mình.

Tới giờ Quyên vẫn còn người đơ người ra.

– “Chẳng pik làm sao nữa. Tự nhiên đùng một cái cả hai người rủ nhau đi bày tỏ tình cảm với mình thì mình pik làm sao?”

Chương 8: Vụ cá cược giữa hai chàng dzai
Sưu tầm
Đang mải mê suy nghĩ thì nhỏ trong lớp khều nó làm nó giật mình.

– “Ê có người kím bạn kìa!!!” Quyên nhìn theo hướng tay nhỏ ấy chỉ thì thấy người kím nó hok phải ai xa lạ mà là nhỏ công chúa đáng ghét. Nó bèn bước ra.

– “Hok pik kím mình làm cái gì đây!!” nó ngao ngán.

– “Tao muốn nói chuyện với mày một tí.” nhỏ công chúa mở lời trước. Rồi nhỏ nói tiếp:

– “Tan học, hẹn gặp sau trường. Vậy nha hok gặp hok dzìa.”

Nó ngờ vực:

– ” Tui đâu có gì nói với cậu. Muốn nói gì sao hok nói ở đây luôn đi?”

– “Ở đây hok tiện nói, nếu mày muốn bik một chuyện quan trọng thì hãy ra sau trường.” nói rồi nhỏ đó bỏ đi.

Nó thầm bjk đây là một âm mưu gì đó:

– Nhưng nhỏ muốn nói cái gì chứ? nó có nên đi hok đây?

Suốt buổi học nó cứ mải mê suy nghĩ đến khi tiếng chuông tan học reo lên thì nó mới sực tỉnh (quay về hiện tại)

Nó mon men theo cầu thang ra sau trường. Thấy nhỏ công chúa đứng đó một mình nó cũng an tâm phần nào (sợ bị đánh hội đồng ý mà)

– “Cậu muốn nói gì với tui?”

– “Tại sao mày hok nghe lời tao?” nhỏ vẫn nói bằng cái giọng chua ngoa và du côn đó. Nó cảm thấy bực bội khi nói chuyện với người như dzậy.

– “Nghe lời cái gì?”

– “Sao mày hok tránh xa anh Quân ra, mà còn đến cướp anh ấy của tao!!!” nhỏ hét lên.

Nó cố gắng bình tĩnh. Thật ra, nó đang giận sôi người vì cái thái độ của nhỏ công chúa đó.

– “Tui hok có cướp Quân. Tiện thể tui nói cho cậu nếu pik hok có khả năng thì đừng cố gắng giành giựt nữa.” rồi nó quay lưng bỏ đi.

Nhỏ công chúa liền búng tay cái ” tách”. Một đám lâu la xuất hiện ngay trước mặt nó.

– “Mày muốn đi đâu?”

– “Tui đi về!!”

– “Bây giờ mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã gây ra.”

Rồi cả đám xông vào đánh nó túi bụi. Bây giờ nó muốn bỏ chạy cũng hok kịp nữa rồi. Cả người nó đi đánh đau hok thể tả. Đứa thì đá, đứa thì nắm đầu, đứa thì kéo qua, kéo lại rách luôn cái áo nó đang mặc (thật ra tụi nó cố tình xé chứ hok phải kéo qua kéo lại mà rách.) Đầu óc nó tối đen lại. Rồi nó lịm dần Trong đầu nó chỉ còn nghe loáng thoáng được những âm thanh còn xót lại. Cả người nó bầm tím ê ẩm hok cử động được nữa .Giọng một ai đó .nghe rất quen thuộc, người đó khoác chiếc áo lên người nó rồi bế nó trên tay .rồi nó hok còn bjk gì nữa

Nó giật mình tỉnh dậy, nó đang nằm trong một căn phòng sang trọng. Đang mặc trên người cái áo thun và cái quần thể thao siêu rộng (y như con kiến mặc áo con voi.)

– “Vậy còn cái bộ đồ đi học của mình đâu?” nó tái mặt hét lên:

– AAAAAAA!!!!!!!!!!!!!

Cánh cửa phòng bật tung ra và người đang đứng trước mặt nó bây giờ hok phải ai xa lạ mà là Quân.

– “Làm gì la lớn dữ dzậy??”

– “Sao tui lại ở đây?”

– “Em hok nhớ gì hết àk?” hắn đặt ly sữa xuống chiếc bàn ngay đầu giường.

– “Tui chỉ nhớ là có ai đó bế tui ra khỏi đám đông rồi tui hok còn pik gì hết trơn.”

– “Ừ, lúc đó em ngất rồi!!!”

– “Sao tui mặc áo quần như thế này? Anh đã làm gì tui?”

– “Áo em rách nên tui thay dùm lun.” rồi hắn cười cười. Nó tức đến nỗi đưa tay lên đấm hắn. Nhưng

– “Ui da!!!!! (cái tay bị bầm tím nhức quá trời mà nó giơ lên đấm hắn một phát hok thương xót, cái tội ngu.) Lúc này nó xuống giọng lí nhí hỏi:

– “Dzậy là anh thấy hết trơn rồi hả?” mặt nó ửng đỏ lên nhìn rất dễ thương và mắc cười.

Hắn nhịn cười hok nổi ôm bụng cười một tràng đã đời xong mới nói:

– “Nhìn em mắc cười quá!!!”

– “Cười cái con khỉ khô!!!” nó bực bội.

– “Anh dzỡn thoy chị y tế thay cho em đó. Anh chỉ mang quần áo tới thoy.”

– “Thiệt hok??” mắt nó long lanh như con mèo mít ướt.

– “Chứ mún hok thiệt hả?”

– “Đâu có!!!!” nó đánh trống lảng lun:

– “Sữa đó cho tui hả?”

– “Ừ, em uống đi.”

Nó đứa lên miệng nốc một hơi hết sạch. Rồi lỡ “Ợ” luôn một cái rõ to.

– “Con gái gì mà ăn ợ như heo dzậy?” hắn nhăn mặt rồi cười nó.

– “Kệ tui, tại anh mà tui ra nông nổi dzậy nè.”

– “Xin lỗi nha!!!” hắn vừa gãi đầu vừa nói trông hơi bị lúng túng. Nhìn bộ dạng của hắn mà nó phải phì cười.

Hum nay hắn nói câu: ” xin lỗi” nó nghe hok quen tí nào. Nhưng nó lại cảm thấy rất dzui.

Sau khi nó về nhà mẹ nó còn tẩm bổ cho nó nguyên con gà ác tiềm thuốc bắc nữa. Nó lại ăn cho hết rồi lăn đùng ra ngủ.

Đang ngủ nó nghe mẹ nó đang nói chuyện với ai. Hình như là giọng của Minh.

– “Quyên thấy sao rồi?” Minh từ cửa bước vào. Rồi lấy ghế ngồi xuống gần giường nó.

Nó kéo gối ngồi tựa lưng vào thành giường:

– “Quyên khỏe mà, hok sao đâu, hì hì.”

– “Muốn ăn gì hok Minh đi mua?”

Nó nhăn mặt:

– “Làm như tui là heo ý. Ai cũng đòi tẩm bổ cho tui hết dzậy?” rồi nó cười hì hì. Minh thấy nó tươi tỉnh cũng đỡ lo phần nào.

Khi vừa nhận được tin nó bị đánh. Minh phóng xe một lèo tới thẳng nhà nó ngay.

– “Àk xém tí nữa là quên mất.”

Nó ngơ ngác hỏi:

– “Quên gì dzậy?”

– “Đợi Minh tí!!!” rồi Minh đi ra ngoài

Năm phút sau .Minh quay lại với con heo to đùng trên tay. Tươi cươi với nó. Rồi đặt con heo lên người nó.

Nó lắc lắc con heo vài cái:

– “Sao lại là con heo?”

– “Nãy Minh đang đi lựa mà nghe tin Quyên bị dzậy nên Minh lấy đại con to nhất luôn rồi chạy qua đây liền, ai dè là con heo.”

Nó ôm con heo mà lòng cảm thấy dzui dzui, đã lâu rồi nó hok nhận được quà của ai từ sau ngày papa nó mất.

– “Quyên thích hok?”

– “Thích chứ, cám ơn Minh nha!!!” nó cười tít cả mắt lại.

– “Còn thích gì nữa hok Minh mua cho?”

– “Hok cần đâu Minh.” nó từ chối ngay.

Nét mặt Minh hơi xìu xuống một tí.

Đành chịu thoy chứ nó hok muốn nhận đồ của người khác tí nào.

– “Thoy Quyên nghỉ đi Minh về nha, trưa mai Minh qua chở Quyên đi học.”

– “Nhưng mà .” nó chưa kịp nói liền bị Minh cắt ngang.

– “Mai 11h Minh qua, dzậy hen. Minh về đây.”

– “Thoy kệ dzậy.” nó nhìn con heo mỉm cười.

Nó lay lay con heo:

– “Heo àk? chị sẽ trả lời như thế nào với chủ của mày đây?”

Rồi nó đặt con heo lên đầu giường rồi chìm vào giấc ngủ.

Chương 9: Hiểu lầm (1)
Sưu tầm
Minh đến đúng giờ như đã hẹn. Minh mỉm cười nhìn nó trìu mến. Bữa nay các vết thương của nó vẫn còn đang nhức nhối và bầm tím. Nó thầm nghĩ:

– “Nhỏ công chúa thấy mình ra nông nổi này chắc là hả hê dữ lắm.” Nhưng không vì thế mà nó nghĩ học. Nó muốn cho nhỏ đó thấy rằng hạ gục nó hok phải là một chuyện dễ dàng.

Minh dìu tay nó đỡ nó leo lên xe rồi Minh mới lên. Minh lướt xe chậm rãi đi vì pik nó sợ chạy nhanh. Chiếc xe chở nó vừa chạy thì hắn cũng vừa chạy tới. Hắn dừng xe lại và nhìn theo nó. Tự nhiên hắn cảm thấy bực bội vô cùng. Miệng lẩm bẩm:

– ” uổng công mình chạy wa!!” rồi hắn rồ ga vọt mất. Hắn cứ chạy nhanh đến nỗi những người chạy xe hai bên đều né ra nhường hắn wa trước.

Hắn cứ chạy nhưng lại hok đến trường. Hắn chạy đến quán BAR lúc trước nó làm. Cứ kêu kia ra òi uống cho tới lúc say mèn. Lúc này hắn chỉ nghĩ đến nó. Hắn phóng lên xe và chạy thẳng tới trường học

Tan học .

Minh dìu nó bước ra cổng. Tại người nó bị thương tè le nên Minh cứ kè kè chăm sóc nó y như công chúa nhỏ dzậy. Nó và Minh băng theo con đường ra vườn sau trường đến chỗ gửi xe. Vừa đi nó vừa nghĩ vu vơ .vu vơ rồi nghĩ đến hắn lúc nào hok hay:

– “Sao bữa nay anh ta hok đi học ta?”

– “Hok pik có chuyện gì hok đây?” mãi suy nghĩ nó vấp vào cục gạch. Minh liền phản xạ nhanh kéo nó lại nhưng hok kịp thế là Minh té theo nó lun > .

Minh đặt lên môi nó một nụ hôn nó ú ớ đẩy Minh ra nhưng đã quá trễ .Hắn tìm thấy nó và vô tình trông thấy tất cả từ phía xa. Hắn khựng lại ngay. Tim hắn như muốn nỗ tung. Hắn muốn chạy đến và đấm cho Minh một phát thật đau . nhưng hắn đã hok làm thế .hắn quay lưng bỏ đi .

Trong hơi men hắn ngồi xuống một cái ghế đá dưới gốc cây .Công chúa đi ngang thấy hắn thế là ngồi xuống tâm sự vs hắn. Hắn bắt đầu mềm lòngvà cảm thấy nhỏ công chúa hok đáng ghét như hắn đã nghĩ. Hắn kể tất cả mọi việc cho công chúa nghe và kể cả chuyện hắn cảm thấy ghen tức khi thấy nó đi với một người khác Hắn đâu pik rằng cảm giác đó gọi là yêu chỉ có công chúa bjk hắn đã yêu nó. Nhưng lúc này trong đầu nhỏ công chúa lại nảy ra một kế hoạch

Về phần nó, sau khi Minh vừa đặt nụ hôn lên môi nó nó liền đẩy Minh ra. Minh đỡ nó dậy ấp úng:

– “Xin lỗi Quyên!!!”

Nó bật khóc ngon lành. Chắc tại nhiều ấm ức kìm nén hay là tại nó thấy có lỗi khi nó sắp làm Minh sẽ buồn?

– “Minh àk, Quyên có chuyện muốn nói với Minh.”

– “Quyên nói đi Minh nghe nè!!!” nó ngập ngừng một chút rồi mới quyết định nói luôn:

– “Quyên hok làm bạn gái Minh được đâu, Quyên đã thích người khác rồi!!!”

Minh hok hề ngạc nhiên khi nghe nó nói như thế:

– “Quyên thích Quân phải hok?”

Nó gật đầu.

Nó gật đầu chào Minh rồi quay đi .

Minh cũng đứng đó mỉm cười:

– “Cậu đã thắng Quân àk!!!”

Nó lê từng bước vô lại sân trường. Và nó thấy hắn đang đi cùng nhỏ công chúa trước mặt. Nó liền cất tiếng gọi:

– “Quân!!!”

Hắn quay lại nhìn nó rồi quay mặt bỏ đi. Làm nó đứng đơ người ra luôn. Lần đầu tiên, nó gọi mà hắn hok thèm trả lời .hắn thấy nó nhưng vẫn quay mặt bỏ đi .

Nhỏ công chúa quay lại nhìn nó cười đểu rồi cũng bỏ đi theo hắn .

Nó vẫn cố lết theo hai người đó nhưng ra tới cổng trường nó đứng lại nhìn. Nhỏ công chúa đang leo lên xe hắn. Rồi hắn vọt ga đi. Lúc này tim nó nhói đau

Bây giờ thì nó đã pik người nó thích là ai người nó lo lắng là ai và người nó cần là ai. Chỉ có một mình hắn thoy.

Nó cuốc bộ về nhà rồi lăn đùng ra nệm nằm suy nghĩ rồi ngủ hồi nào hok pik .

You may also like...