Xin anh đừng lỗi hẹn

Chiều hôm ấy, có một cháu gái chừng mười bốn tuổi đến gõ cửa phòng tôị Cháu đưa cho tôi chiếc phong thư, dán kỹ, hồ còn ướt, ngoài không đề tên người gửi và người nhận. Nhưng cháu gái cũng bo: “Cô Anh Thư nhờ cháu đưa đến chú”. Nói rồi cháu chào tôi, vội vã ra về. Tôi mở phong bì. Lá thư Anh Thư gửi cho tôi vỏn vẹn có một dòng: “Em hơi khó ở; rất cần đến anh”. Lúc ấy, tôi không kịp nghĩ rằng, tôi là ai, và đang ở trong một hoàn cảnh thế nào, nếu tôi lui, tới với Anh Thư sao tránh khỏi tiếng đời dị nghị; tôi chỉ biết một điều: chắc là Anh Thư có việc gì hệ trọng, đang cần sự giúp đỡ của bạn bè. Chổ quen biết, Anh Thư lại đang đơn độc, có chuyện gì … sau này biết thanh minh ra saọ Thế là tôi dẫn xe ra cổng … Khi tôi đến, cô bé đưa thư lúc nãy tế nhị xin phép ra về. Anh Thư cám ơn, mắt cô sáng lên một niềm vui nho nhỏ. Nhìn Anh Thư, tôi hiểu ngay là cô vừa trải qua một cơn bệnh nặng: chiếc khăn ướt đẫm đắp trên trán; đầu giường, một ly nước chanh, một lọ thuốc điều hoà nhịp tim, và bát cháo vẫn còn nguyên, nguội ngắt. Tôi mạo muội cầm tay Anh Thư xem mạch. Nhịp đập nhanh nhưng da thịt cô mát rượi, chắc là cơn sốt đã đi quạ Và khi ngước nhìn lên, tôi đã bắt gặp một đôI mắt thật khác thường. – Em bị cảm sốt. Còn thêm cái bệnh suy tim – Anh Thư khẽ mỉm cười – nụ cười làm cho nước mắt ứa rạ Từ lúc tôi đến, Anh Thư vẫn nằm, rõ ràng là cô không muốn ngồi dậy và cũng chẳng làm bộ cần ngồi dậy; cô đang bệnh – đấy là lý do chính đáng. Tôi còn hiểu rằng: Anh Thư tin tôi, phó thác số phận cho tôi, ít nhất là trong lúc nàỵ Thú thật, dù nhân danh ai, trước một sinh linh vừa mỏng manh, yếu đuối lại vừa tròn trịa … sinh linh ấy đã phát ra tín hiệu “màu xanh” – một tín hiệu không thể không gieo vào lòng gã đàn ông đơn độc như tôi một chút khát khaọ Tôi muốn nâng đầu Anh Thư dậy, ấp vào ngực mình, vỗ về an ủi như một người cha, như một người anh và có cả tình cảm của một người tình & người chồng…. Nhưng, khoảng cách giữa tôi và Anh Thư đã bị ngăn cách, bởi một bức màn rất mỏng manh mà đầy gai sắc – sắc đến nỗi, nếu đưa tay ra, cả tay và tim tôi đều ứa máu Tôi hỏi thật lòng: – ‘Chị’ có cần điện thoại cho anh ấy về … ? Tôi hỏi AnhThư Bỗng nhiên cả thân Anh Thư co rúm lạị Cô đưa cả hai tay đễ lên ngực, hàm răng cắn chặt lấy vành môi tím ngắt, và lịm đi trong một cơn đau đớn khôn cùng. Khi cơn đau dịu xuống, Anh Thư nói khẽ: – Anh hứa với em là đừng bao giờ nhắc đến anh ấy nữa! Tôi gật đầu và xin lỗi Anh Thư. Vậy mà lâu nay tôi vẫn cứ tưởng cô vẫn còn tiếc nuối, Tôi hỏi thăm tình trạng sức khỏe hiện tại của Anh Thư, triệu chứng mấy ngày gần đây … tại sao cô không đi bệnh viện … Anh Thư trả lời cho có lệ, cô cứ nhìn tôi bằng cái nhìn rất lạ – cái nhìn ấy làm tôi vừa lo lắng lại vừa bối rối Tôi mơ hồ cảm thấy rằng, lúc này mọi sự an ủi, hỏi han đều trở nên nhạt nhẽo và lố bịch. Nhưng, nếu cứ ngồi yên, còn đáng sợ hơn. Mỗi phút trôi qua, tôi lại thấy có điều gì không ổn. Trong căn phòng chỉ có hai người, im lặng, người ta nghe rõ cả hơi thở của nhau Tôi xem mạch cho Anh Thư một lần nữa và cảm thấy yên tâm. – Tốt rồi, chị nằm nghỉ, tôi về … – Tối nay anh đến nhé? Bất ngờ, đến nỗi trong mấy giây tôi cứ đứng ngây như ngỗng. trong trường hợp này, dù có liều lĩnh tới đâu, tôi cũng không thể trả lời ngay là sẽ đến hay tìm lời thoái thác. Nhưng khi nhìn gương mặt Anh Thư, tôi chợt nhớ đến một cô gái sắp chết đuối ở dưới cầu Hoàng Diệu, được người ta vớt lên hồi tháng trước: sợ hãi làm cho da mặt cô tái mét, đôi mắt trẻ thơ của cô cứ mở to, gần như không dám khép, còn đôi tay thì bấu chặt lấy người vừa cứu nạn – cô sợ người ấy bỏ đị “Không, tôi không có quyền bỏ mặt Anh Thư lúc này”. ý nghĩ ấy cho tôi sự thanh thản và lòng can đảm. – Chị nằm nghỉ, tôi sẽ quay trở lạị Gương mặt xanh xao của Anh Thư bừng sáng lên một niềm hạnh phúc. Tôi thấy trong đôi mắt cô có cả lòng biết ơn và hy vọng. Trong đời, tôi đã từng làm được một vài công việc có thể gọi là có ích, nhưng chưa bao giờ tôi có được giây phút sung sướng như lúc ấy: tôi là một nhân vật quan trọng, thực sự cần thiết cho một người, và người ấy là một phụ nữ, đang đợi chờ sự có mặt của tôi Ra tới cổng, tôi đã định “thôi, về làm gì cho mệt, sà vào quán, uống một cốc cà phê rồi quay lại với Anh Thư”. Nhưng đi được một quãng tôi lại nghĩ “việc gì mà phải vội, mình cứ về nhà, ăn một chút, uống một chút, tắm rửa sạch sẽ, nghỉ ngơi cho tỉnh táo, rồi hãy đến … “. Tôi đã làm đúng như sắp lịch. Chỉ đến khi nằm lên chiếc đi-văng, vắt tay lên trán tôi mới thấy hơi lưỡng lự: sự thăm viếng của tôi – đúng hơn là một cuộc hẹn hò – có cái gì đấy thầm lén và vụng trộm. Tại sao phải thế và việc gì phải thế? Dù tôi có tự trấn an, rằng: tôi chỉ đến thăm Anh Thư với tư cách bạn bè, thì tại sao tôi lại phải đến vào ban đêm, nhà chỉ có một người, người ấy là đàn bà con gái, và điều kiêng kị: người ấy – một năm trước đây còn là vợ của bạn thân tôi Anh Thư nhỏ hơn tôi bốn tuổi, nhưng chồng Anh Thư lại lớn hơn tôi bốn tuổi, mỗi lần đến chơi, tôi thường gọi họ bằng anh, bằng chị – chị Anh Thư. Tuy họ đã li dị hơn một năm nay Khi ra toà, Anh Thư được ở lại căn nhà cũ – tài sản phân chia theo luật định… Còn tôi… bồi hồi lưu luyến nhớ lại một quá khứ đẹp đã đi vào dĩ vãng:- Cả ba chúng tôi đều học chung một trường Đại Học Kinh Tế, nhưng theo từng thời gian khác nhau… Tôi xem chồng của như là một người Anh, người bạn tri kỷ… Anh học trước tôi nên trong khi tôi bắt đầu vào năm 3 thì Anh đã tốt nghiệp… Còn Anh Thư bắt đầu năm 1… Do chất văn nghệ sĩ & tính lãng mạn của Tôi, nên trái tim tình nồng của nàng đã trao tặng hết cả cho thằng sinh viên nghèo như Tôi…. ~~~ oOo ~~~ – Êh Quân ! :- Thằng bạn nối khố cùng quê đang học ở ĐH Kiến Trúc kêu tôi đang lang thang trên hành lang Ký Túc Xá – Gì đó:- Tôi trả lời, có chuyện gì hay không mà mày vác cả cái máy Trắc Địa (Một loại dụng cụ đo đạc dùng trong ngành thiết kế & xây một dạng ống zoom chuyên dùng) dựng lểnh khểnh vào Ký Túc Xá zvậy??? – Cho tao mượn đỡ cái phòng của mày một chút… HềHềHề… – Mày tính zoom con nhỏ nào mới vào phải không? – Thì con AnhThư tụi mình mới gặp chiều hôm qua đó. Tao theo dỏi cứ đúng giờ này là nó bắt đầu đi …. ‘Tắm’ Tôi ngắt lời. – Biết rồi còn la lên kẻo cả bọn xúm vào thì chết cả đám… Ðúng là cái mày Trắc Địa này zoom thì hết chê vào đâu được…. Do nhà tắm cộng cộng của ký túc xá dành cho nữ thiết kế chỉ ngăn vách chứ không che mái cho nên Tụi tui mới phát hiện ra cái thú nhìn lén này, vì phòng của tôi nằm tít ở lầu năm cho nên có thể nhìn xuống khu nhà tắm dễ dàng, nhưng do quá xa & cao nên cũng chẳng thấy gì ráo trọi… Tình cờ hôm mấy thằng bạn học ở Kiến Trúc sang chơi tụi nó mới phát hiện & sáng kiến dùng cái máy Trắc Địa này… … Anh Thư thật lâu trước gương nhà tắm, nhìn tấm thân đẩm nước của nàng tôi cảm nhận được là nàng nó có một thân hình thật đẹp. Cái gì cũng vừa phải cân đối chứ không như con nhỏ sinh viên trước đây….. Anh Thư đang….. Ồh nàng đang nhắm mắt lại, vừa xoa nhẹ tay lên ngực nàng vừa tưởng tượng cái gì không biết nhưng thấy nàng đang mân mê đầu vú… phê thật :- thằng bạn tôi thốt lên…. Để tao xem chút coi:- Tôi vội vàng nhảy vào cuộc…. Chợt giật mình khi cảm thấy một dòng nước nhẹ phụt ra…. cứ tưởng đang xịt thẳng vào mặt mình…. Nàng từ từ rời tay trái khỏi ngực, nó lướt nhẹ tay xuống bên dưới, qua đám lông nhỏ loăn xoăn xếp vào nhau ….. và tôi bắt đầu cảm thấy người nó nóng ran lên một cảm giác rạo rực mà trước giờ nó chưa từng cảm thấy. Ðang đê mê thì nghe tiếng mấy thằng bạn chung phòng ồm ồm bên ngoài tụi nó gọi… Cho tụi tao tham gia với… Ôi lại bị đứt film nữa rồi:- Tôi thầm nghĩ, bao nhiêu cảm giác tan biến sạch… Thế là tụi bạn mới bắt đầu thách đố & cá cược với tôi nếu chiếm được AnhThư …. thì tôi xem như được miễn vệ sinh phòng đến lúc ra trường…. Tôi bắt đầu lập trình một kế hoạch ‘cua’ nàng thật hoàn chỉnh – Đối với tôi đúng là chuyện không khó khăn mấy, tuy nghèo nhưng tôi luôn là thủ khoa & là nhân vật được mọi người chú ý… Thế là chuyện gì đến đã đến…. Sau ba tháng chinh phục nàng. …. Chiều nay bỗng tôi thấy nàng đẹp là lùng. Trong chiếc áo hơi hở có lộ ra một làn kẻ giữa cặp vú xinh xắn của nàng và chiếc mini zuýp phô cặp đùi trắng xinh và thon làm bật cứ người đàn ông nào nhìn vô chắc cũng phải thấy xao xuyến trong lòng. Tôi tiến đến gần nàng hơn và nói nhỏ bên tai Anh Thư: – “Em cởi quần áo ra cho anh xem chút được không ?”. Hôm nay Anh thấy Em đẹp quá.. – Đồ mắc dịch:- Anh Thư đáp lại Hôm nay tụi bạn chung phòng về quê hết, chỉ còn mình tôi ở lại một mình, sau ba tháng gian truân chinh phục cuối cùng tôi đã mời được nàng về phòng…. Sau bữa ăn tối với nàng, tất cả những gì trong hầu bao tôi còn sót lại đều dùng tất vào đêm nay. Do Nàng đang lâng lâng vài ly rượu nhẹ, nên nàng ửng hồng & có vẻ thẹn thùng rồi cũng từ từ đứng lên nhè nhẹ cởi chiếc áo khoác ngoài ra.… Tôi phải tiếp tục công việc còn lại của người ‘xa phu’… Cặp vú trắng và tròn cong được gói trong chiếc nịt vú màu đen càng tăng thêm vẻ đẹp của người con gái. Rồi tôi nhẹ nhàng bứt tung chiếc nút để chiếc mini zuýp từ từ tuột xuống dưới chân nàng. Chiếc quần xì líp màu hồng nhỏ chưa đủ che cái ‘Bướm’ no tròn của nàng. Vài sợi lông lồn lú lên khỏi chiếc quần càng làm tăng vẻ khêu gợi của nàng hơn. Vẻ mặt nàng lúc này hơi ửng đỏ. Chắc nàng cũng bắt đầu …..hứng rồi, cho nên không cần tôi thôi thúc thêm, nàng cởi luôn chiếc áo nịt và tuột hẳn luôn chiếc quần xì líp khỏi chân nàng. Lúc này tòan thân nàng không còn một mảnh vải che, trần truồng như nhộng, nàng hơi thẹn thùng cúi mặt xuống, một cánh tay cố che hai đầu núm vú, còn bàn tay của cánh tay kia có che cái lồn khá nhiều lông của nàng. Lúc này tôi thì hứng không còn chịu nổi, con cu tôi cứng đến nổi muốn đâm lủng chiếc quần…. Sinh viên mà, Tôi tiến đến ôm nàng vào lòng, vuốt ve tấm thân trần truồng tuyệt đẹp của nàng. Hai bàn tay tôi không ngừng nâng niu và sờ mó cặp vú và cái lồn đã ướt đầm nước dâm thuỷ của nàng. Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa và giọng của thằng bạn chung phòng tôi gọi dật liên hồi:- Quân, Quân… mỡ cửa, mày làm gì trong đó mà tao kêu hoài không nghe zvậy!!! – Giật mình Anh Thư vội vàng vơ lấy áo quần mặc vào…. – Chờ chút tao ra mỡ cửa….Tôi đáp, miệng vẫn lầm bầm: ‘Bà Mẹ Nó’ lại đứt film nữa rồi…. ~~~ oOo ~~~ Tôi chính là mối tình đầu của nàng, còn tôi thì ngược lại ban đầu tôi chỉ có mục đích chiếm nàng theo thỏa thuận hợp đồng cá cược ngu xuẩn nhất trong đời tôi… Một hôm nàng hỏi: Anh có Yêu Em Không? thật lòng trong thâm tâm tôi lúc này rất ư là phân vân… Không biết trả lời thế nào chỉ ởm ờh cho qua chuyện…. Thế rồi một hôm Phùng người Anh & cũng là Bạn ghé thăm tôi… Chuyện gì đến thì đã đến… Anh Thư như bị mất hồn với vẽ bề ngoài sành điệu của Phùng (Đã ra trường được gần 2 năm và đang làm cho một Hảng Nước ngoài có lương rất là hậu) – Lúc này trái tim tôi như tan nát ra hang trăm mảnh, không biết có phải là ghen hay không !!! Yêu hay là Hận… Kể từ sau cái đêm hôm bị đứt film tại phòng của tôi, bổng tôi xem nàng như một món quà quý rất trân trọng & nâng niu, không muốn lợi lợi để chiếm đoạt nàng nữa, mà trong thâm tâm xem nàng sẽ là người trong mộng tương lai của mình sau khi ra trường…. … Sau khi đi thực tập tốt nghiệp trở về, bổng thấy trên giường hai tấm thiệp hồng (một là của Phùng + một chính là nàng) Com tim nhói đau …. Và rồi Tôi đã không có mặt vào hôm ấy… ~~~ oOo ~~~ Tôi là một gã đàn ông vừa bước qua cái tuổi bốn mươi, tôi đã từng có vợ nhưng chúng tôi đã lặng lẽ chia tay vài tháng sau ngày cưới – chúng tôi không tìm thấy ở nhau, cái mà mình hy vọng. Tôi sự một cuộc hôn nhân tương tự, và đến nay tôi vẫn sống độc thân. Điều làm tôi lưỡng lự lúc này, khi chuẩn bị đến thăm Anh Thư, chính là vì: tôi và chồng Anh Thư trước đây cùng ở một công ty, chúng tôi vẫn khá thân nhau. Hiện nay anh được đề bạt lên làm tổng giám đốc công ty, nhưng chúng tôi vẫn thường liên hệ với nhau mỗi năm vài lần bằng điện thoại. Mới cách đây ba hôm, chúng tôi còn ngồi chung một bàn, trong một bữa tiệc thân mật tại nhà hàng Ngọc Sương. Anh ấy không một lần nhắc đến Anh Thư, nhưng có lúc anh lại nhìn tôi như dò hỏi điều gì? … Một lần, một người bạn là nhân viên cấp dưới của Phùng đã vui vẻ nửa đùa nửa thật: – Cổng nhà chàng đã thấp thoáng bóng hồng? Tôi hiểu ý anh bạn, chỉ biết cười trừ…. Anh lại bảo: – Hãy coi chừng.???!!! Anh bạn lại tiếp – Tôi cam đoan với anh là sẽ không có chuyện ảnh hưởng tới “hoà bình thế giới”. Anh cười, nhếch một bên mép, rồi đưa hẳn một ngón tay, chỏ vào ngực tôi nói nhỏ: “Đừng quá tự tin, cái thứ dây tơ hồng nhỏ như sợi chỉ, rất mềm, rất giòn, dễ đứt, dễ gãy … Nhưng một khi nó đã buộc vào ai thì đừng mong cựa quậỵ Nhiều đôi trai gái tưởng không thể sống với nhau thêm một ngày nào nữa, họ cãi nhau như cơm bữa, thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, ghét nhau, thậm chí còn thù nhau … vậy mà gỡ ra không được!”. Lần khác Tôi ghé nhà anh bạn ăn sinh nhật bé ‘Cún’ của anh ấy. Anh bạn đó lại thân tình nói thẳng: ” Có lẽ cậu nên dứt khoát đi là vừạ Thứ nhất – người như cậu ngắm đâu chẳng được vợ. Thứ nhì – cậu với ‘Thầy Hai’ lại là chỗ bạn bè. Lỡ có chuyện gì, mang tiếng. Mà thói đời, cậu nên biết … “. Chính lúc ấỵ. Bé ‘Cún’ con anh khóc thét lên. Anh quay sang, đã không dỗ mà còn lắc đầu, cười: “Cậu thấy không – con búp bê, tôi mua cho nó hồi năm ngoái, chơi đã chán chê, bẹp dúm bẹp dó vứt vào xó nhà! Vậy mà ai đụng tới hét toáng lên ngay … “. Anh lại lắc đầu:”Người lớn mình nhiều khi cũng thế, cắt rồi, “phăng” rồi, ra toà rồi, nhưng vẫn không muốn cho ai cưu mang, ôm ấp người mà mình đã chia tay … ! Cặp ấy không hy vọng là sẽ hàn gắn lạị Nghe nói ông Hai nhà ta cặp với một cô rất trẻ, nhưng hắn vẫn tích cực thu lượm tin tức về cô vợ cũ. Vậy đấỵ Thói đời … “. Tôi cứ loanh quanh, lẩn quẫn mãi với những lời khuyên, những thói đời, bạn bè, quen biết, như một mớ bòng bong không có đường rạ Đồng hồ, lúc ấy – hoá ra – là một sinh linh có nghĩạ Nó kêu lên một hồi chuông, và tôi giật mình đứng dậỵ Nhưng rồị. tôi lại băn khoăn “tôi có đủ lý do để đến nhà một người đàn bà đơn chiếc vào mười một giờ khuyả Người ấy hai năm trước đây còn là vợ của bạn tôi!”. ~~~ oOo ~~~ Tôi chém tay vào không khí, dứt khoát “tốt nhất là không đến. Sáng mai nói cho Anh Thư thông cảm”…. Nhưng … tôi vẫn không sao yên lòng; tôi bồn chồn, nôn nóng … thấy rõ một người bạn gái đang nằm trơ trọi một mình trong cơn bệnh hoạn, đôi mắt đăm đăm nhìn qua cánh cửa, rồi cũng chính người ấy, mắt ngời lên niềm hạnh phúc, biết ơn và hy vọng khi tôi hứa và khi tôi đến. Giờ này, Anh Thư đã ngủ hay là vẫn thức? Tôi mở cửa bước ra sân … trăng rất sáng, nhưng đồng hồ đã chỉ một giờ khuyạ Tôi thì thầm hỏi trăng – trăng hững hờ; tôi lồng lộn như một con hổ bị nhốt trong sở thú, đi tới đi lui, căm giận bóng đêm, căm giận thời gian trôi lâu đến thế; sao không sáng nhanh lên để tôi đến với Anh Thư giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng.. cái chính là tôi hận thói đời – cái thói khắt khe, ích kỷ của người đời – bức tường vô hình và mỏng manh đây gai sắc, có thể làm cho da thịt và trái tim ứa máu, có thể dập tắt cả niềm hy vọng. Mãi cho đến 5 giờ … vừng đông hửng sáng. Con chim hoạ mi bị nhốt trong lồng ở nhà bên cạnh đã hót lên lảnh lót, tôi mới tự hỏi lòng: suốt đêm qua mi không ngủ được – đơn giản chỉ là vì trách nhiệm đối với bạn bè, tình thương đối với một người trong cơ bệnh hoạn hay là vì ( … )? Tôi bàng hoàng và thú nhận với lòng mình: chính tôi cũng đang có một nhu cầu – nhu cầu có Anh Thư bên cạnh. Hình như tôi dẵ yêu Anh Thư, không phải mới chiều hôm qua, hôm kia mà đã từ lâu lắm! Nếu điều ấy đã được sắp đặt và thuộc về số phận thì tại sao tôi lại cứ phải lẩn tránh, liệu tôi có thể lẩn tránh được không? Thật đáng tiếc. Lẽ ra, tôi phải đến với Anh Thư từ hôm qua, 8 giờ, 9 giờ, hay 12 giờ khuya – bất cứ giờ nàọ Dù sao, lúc này cũng chưa phải là đã muộn. Chắc Anh Thư sẽ tha thứ cho tôi … ! Quả là chưa muộn, Anh Thư vẫn đợi tôi … Cửa nhà khép hờ, tôi đẩy nhẹ bước vàọ Hình như cô đang ngủ. Anh Thư mặc chiếc áo dài màu hoàng yến, quần xoa trắng. Bộ áo quần này chính là do tôi đã tặng nàng nhân ngày sinh nhật… Lúc hai chúng tôi còn quấn quit bên nhau. Bóng đèn 75 wát soi rõ trên gương mặt vừa được trang điểm một làn phấn mỏng, phớt hồng. Tôi thật là một người hạnh phúc. Rõ ràng, Anh Thư làm đẹp là để dành cho tôi và để đón tôi Tôi rón rén đi lại nơi Anh Thư nằm, cúi xuống khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn. hai hàng mi khép hờ không động đậy, rồi từ từ khép lại. Như nói lên điều gì đã mãn nguyện trong cuộc đời. Tôi giật mình, hoảng sợ: đôi mắt vô hồn, không còn sự sống. Khi định thần, tôi ôm choàng lấy em. Toàn thân Anh Thư lạnh ngắt. Suýt nữa thì tôi la lên, kêu trời … nguyền rửa sự bất công của đấng cao xanh. Nhưng cô bé nhà bên dẵ chạy sang, cô vừa đưa tay dụi mắt vừa vui vè nói: – Tối hôm qua cô Anh Thư thức đến 12 giờ đợi chú. Cô ấy đau nhiều, nhưng hễ có tiếng chó sủa ngoài cổng là cô ấy hết ngaỵ Cô bảo:” Chắc là chú Hưng dăng đến”. Gần 1 giờ cô ấy nhờ cháu tìm giùm hộp kem trang điểm và mảnh giấy – chắc là cô ấy làm thơ; Thơ cô Anh Thư hay lắm, cô ấy đã làm được cả một tập thơ … gửi chú nè”. Bấy giờ tôi mới để ý, dưới chiếc gối nơi Anh Thư nằm có một phong thư dán kỹ – thư đề gửi tên tôi, cây bút bi rơi ra bên cạnh…. Đau buồn, ân hận, làm cho lòng tôi tê dạị Tôi chỉ còn biết ôm chặt lấy em, truyền cho em hơi ấm và cầu xin em tha thứ cho tôi Lúc ấy, cháu gái đã hiểu chuyện gì đã xảy ra, nó vật vã, giãy giụa như chính mẹ cháu vừa đột ngột qua đờị Tiết thanh minh năm nay cũng là lần thứ ba tôi đi tảo mộ cho Anh Thư. Cỏ đã lên xanh và tôi cũng bước vào tuổi bốn lăm – cái tuổi thường có những lo lắng bâng quơ, dễ buồn, dễ tủị Tôi cũng chợt nhận ra: cô độc thật là khủng khiếp. Đôi lúc tôi đã nghĩ đến chuyện phải tìm một người bạn gái để nương tựa nhau lúc tuổi già. Nhưng, cứ vào những lúc ấy, tôi lại lấy lá thư của Anh Thư ra đọc. Tôi đọc thư này không biết là lần thứ mấy mươi, đến thuộc lòng từng câu từng chữ. Và, mỗi lần như vậy, tôi lại nhủ lòng “Thôi, hãy khoan”, và tôi nấn ná một thời gian nữa… “Anh quý yêu” ! Em đã thức suốt đêm để đợi anh – đợi anh trong nỗi khắc khoải và đau đớn. Hồi hộp giày vò em, còn đâu đớn hành hạ em.8 giờ, 9 giờ, 10 giờ rồi 12 giờ! Em vẫn còn hy vọng. Em cho anh bao nhiêu là giả thiết: chắc nhà có khách nên anh chưa đi được; có thể anh lỡ uống rượu say; xe hư hỏng … Nhưng đoạn đường từ đấy sang đây đi bộ cũng chỉ 20 phút. Lẽ nào! Cuối cùng thì em tìm ra lời giải đáp: “Chắc là anh sợ người đời dị nghị”. Đến lúc này em mới chịu thừa nhận rằng: anh không đến! Buồn quá. Nhưng, cũng chính lúc này em vô cùng tỉnh táọ Tạo hóa thật nhân từ. Người ban cho ta những phút tỉnh táo hiếm hoi khi cận kề cái chết để ta được sống thật với mình, để ăn năn, sám hối và để yêu thương cho trọn vẹn. Chỉ tiếc là trước đó người đã bắt em phải chấp nhận một thử thách quá đớn đau, khắc nghiệt: Người đã gán ghép em với một con người mà em không yêu rồi lại đưa một con người đến cho em yêu thương kính trọng (em yêu một người mà cứ phải ăn, ở với một người khác). Cũng lạ: hai người đàn ông khác hẳn nhau mà lại là bạn của nhau. Nhiều lúc em nghĩ, có thể đấy là luật bù trừ. Nhưng em vẫn ước ao – Ước ao sự giàu có của anh mà chồng em không có. Trong khi vật chất, tiền của, Anh ta thừa mứa Anh ấy chỉ biết hưởng thụ mà chẳng biết nâng niu và yêu thương bất cứ thứ gì; tẻ nhạt và tàn nhẫn; Anh ấy kiếm tiền dễ quá (?). Những đồng tiền mà mỗi khi em cầm lại cảm thấy lo âu Có lẽ bệnh tim của em phát sinh từ đấỵ Em đã trút bỏ được những lo âu triền miên và em được tự do. Nhưng tự do cũng chưa cho em hạnh phúc. Bởi vì, em còn một nỗi khát khao, và nỗi khát khao cũng thật éo le: chỉ vì một lý do đơn giản, đó là: Người em yêu, đã từng là bạn của người vừa bước chân ra khỏi trái tim em. Bức rào cản ấy rất mong manh, nhưng trong một chừng mực nào đó về quan niệm, anh khó mà vượt qua – dù là anh – sau cuộc bể dâu em đã chọn: Con người vị tha, nhân ái Em cảm nhận, ở bên anh sẽ hạnh phúc nhường nào Em còn biết, trong truyền thuyết và trong lịch sử, đã từng có những người đàn ông vì tự ái, vì danh dự (?), họ thà để tuột khỏi tay người mình yêu dấu để bảo toàn tình bạn. Trong những trường hợp ấy, đàn bà chúng em thường được đặt lên bàn để làm vật hy sinh… !!! Anh quý yêu, anh có tin rằng có một thứ bệnh nan y mà chỉ cần chữa bằng tình yêu của con người; và cũng chính tình yêu đã từng là độc dược giết chết con người nhanh hơn cả bệnh nan y … Hàng mấy tiếng đồng hồ em phải đấu tranh quyết liệt, để giằng co không cho tim ngừng đập, và cũng mấy lần nó đã co thắt lại, từ chối không nhận máu từ tĩnh mạch chảy về. Nhưng cứ nghĩ là anh đang đến (vì thi thoảng lại có tiếng chó sủa dậy lên ngoài ngõ, rồi lại một cơn gió làm cho đám lá khô xào xạc). Thế là đau đớn dịu đi… Mãi đến khi đồng hồ chỉ 12 giờ thì em hiểu rằng: “Anh không đến …!”. Bỗng nhiên em hoàn toàn tỉnh táo như chưa bao giờ đau ốm – linh cảm báo cho em biết: đây là ân huệ cuối cùng của Đấng tạo hoá, và em đã cầm bút viết những dòng tâm sự cùng anh…. ….. Vừa có một con dơi hoặc một cái gì đại loại là như vậy, lướt qua cửa sổ! Có lẽ sắp đến giờ em phải “đi” rồi !!!… Cho em xin một lời nhắn nhủ: nếu có những người phụ nữ chờ đợi anh – như em đã từng chờ đợi – thì xin “Anh Đừng Lỡ Hẹn” nhé … anh yêu … iêu… i…ê…u – Vĩ….n..h.. biệt.. Các bạn có nghĩ tôi là một thằng ngớ ngẫn nhất trần đời không? Chúc các bạn:- “Hãy Yêu Đi Như Chưa Yêu Lần Nào… Hãy Trao Nhau Nụ Hôn Ngọt Ngào… và hãy nắm bắt lấy những gì bạn còn có thể… Để rồi sau này đừng có ân hận như Tôi…

You may also like...