YÊU LẦN NỮA

“…..Anh là một con người hư hỏng, đốn mạt, hèn nhát, thua kém còn hơn cả một con chó cho nên anh không những không giải cứu được em thoát khỏi tay bọn giang hồ xã hội đen mà trái lại anh còn cố tình xô đẩy em vào vòng vây oan nghiệt, nhẫn tâm của nhóm côn đồ lưu manh không còn tính người. Mong rằng em mau chóng quên anh đi, coi như là không có anh trên cõi đời này ; anh không bao giờ dám nhìn mặt em nữa dù rằng em có cho phép. Em cứ việc thoải mái đi lấy chồng khác vì em hãy còn rất trẻ, chúc em tìm được một người nào đó tốt hơn anh. Còn cái bào thai oan nghiệt trong bụng em, giọt máu rơi của bọn khốn kiếp kia thì em phải tìm cách giải quyết cho thật nhanh để cuộc đời em vơi đi được phần nào đau khổ…”

Trên đây là một đoạn trích từ lá thư từ biệt do anh Khánh là chồng chị Bảy Sương-chị ruột của Nguyễn Hùng Lợi viết gửi cho vợ sau khi anh ta bỏ đi biệt tăm biệt tích vể một phương trời nào đó không hề có ai hay ai biết ; vì sao lại xảy ra cớ sự đau buồn, thảm thiết thế này, mời các bạn theo dõi câu chuyện Yêu lần nữa sẽ rõ nhé! Thảm cảnh chia tay giữa vợ chồng chị Sương gắn kết móc xích chặt chẽ với cuộc tình retour giữa chị và thằng em út cùng chung huyết thống với chị. Như chúng ta đã biết, trong truyện Buổi câu cá tuyệt vời, cách đây sáu năm, qua nhiều lần tiếp xúc, gần gũi, chung đụng nhau trong những lần đi câu cá, hai chị em lần đầu tiên vượt quá giới hạn gia phong lễ giáo ràng buộc tình chị em để mà trở thành người tình của nhau ; sáu năm trời đăng đẳng, chị Bảy nhà ta lên Sài Gòn làm công nhân xí nghiệp giày da và khoảng một năm trở lại đây, chị gặp gỡ, quen biết rồi kết hôn với anh Khánh, một công tử nhà đại gia chuyên nghể cờ bạc, cá độ. Chắc chắn đó là do duyên nợ của chị, không thể nào trốn tránh được mà thôi chứ chị đâu phải hạng người tham tiền hám của để rồi không bao lâu, chị cũng lại trở thành một trong những nạn nhân cùng đường tận ngõ của anh ta. Gia đình ông Thạnh tuy trong bụng vốn không tán đồng với cuộc hôn nhân này nhưng vì chị Sương đã trót lỡ mang trong người giọt máu của anh ta cho nên tất cả đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt chứ biết làm sao hơn ; sau khi đám cưới được tổ chức thì chị bị hư thai rồi anh ta bỏ tiền ra mua đất xây một căn nhà cấp bốn nguy nga, tráng lệ ở ngay khu vực gần bùng binh Đức Mỹ đi qua Suối Nghệ dẫn lên đến miệt Tóc Tiên-Hội Bài. Con đường này giáp với quốc lộ 51 chỉ cách Sài Gòn khoảng 85 cây số chim bay thành thử ra nó dính líu với một băng nhóm xã hội đen có tầm cỡ nơi chốn thị thành xa hoa, sầm uất ; băng nhóm này sống bất cần đời, không hề từ chối một phi vụ nào cả từ rửa tiền, đánh bạc, cá độ kể cả bắt cóc, thanh toán lẫn nhau miễn là có tiền đầy hầu bao của chúng là được. Số là sau khi xây nhà xong, anh Khánh nói dối chị là anh phải thường trực ở Sài Gòn để kinh doanh bất động sản, cứ mỗi tuần vào chiều thứ bảy anh sẽ vể sum họp cùng chị nhưng thực ra trong khoảng thời gian ấy, anh ta thực sự thoải mái, thư giãn để thả mình vào các sòng bạc đỏ đen dần dần nướng hết gia sản của mình vào các chiếu bạc kéo phé, xập xám…tự lúc nào anh ta cũng chẳng hề hay biết. Vào một ngày thứ bảy, anh điện về cho vợ là anh bận việc không về được rồi đấu bạc binh tay đôi với tên đại ca cầm đầu băng nhóm xã hội đen đã nói ở trên, từ sáng đến chiều, toàn bộ tiền mặt cũng như tài khoản của anh trong ngân hàng đều đã chuyển sang đối thủ do hắn có quá nhiều thủ đoạn bịp bợm trắng trợn để móc sạch túi anh kể cả căn nhà lầu ba tầng mà anh đang sở hữu cho thuê ở quận Tân Bình. Cuối cùng, anh Khánh quyết chơi ván bạc sinh tử đó là mang vợ của mình ra cá cược, ai mà thua phải dâng vợ minh cho người thắng sở hữu một đêm tùy thích, không thưa bất kiện ; anh lần lượt cầm năm con bài lên, thấy kết thành một cái thùng từ con chín đến con già cùng nước cơ nhưng quả thật trớ trêu thay, do được thằng đàn em làm nhiệm vụ chia bài đổi một lá ba rô thành ra lá ách rô cho nên tên đại ca lại có đến tứ quý bốn con ách ăn gác bài anh một cách nhẫn tâm vô cùng. Anh Khánh đờ người ra, chẳng biết nói năng làm sao cả, anh nói với tên đại ca là anh không dám chở vợ tới để chung độ, anh sẽ cho địa chỉ nhờ hắn cho đàn em đi xuống Bà Rịa-Vũng Tàu chở chị Sương lên thành phố. Tên đại ca hất hàm nhìn một thằng đàn em, tên này cầm tờ giấy vẽ sơ đồ đường đi đến nhà bắt vợ do anh Khánh chỉ dẫn rồi cùng ba thằng nữa lập tức rời khỏi nhà trên chiếc xe Toyota bốn chổ trực chỉ hướng đông chạy thẳng ; lúc này, đã là ba giờ rưỡi chiều, chị Bảy đang ở nhà và có lẽ do thần giao cách cảm cho nên chị cứ thấy nóng ruột, linh tính sắp có chuyện chẳng lành xảy ra cho chị nhưng chị sao có thể ngờ được rằng mình chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành nạn nhân cùa người chồng có máu cờ bạc đỏ đen, dám ngang nhiên mang cả thân thể vợ mình ra để cá cược chung độ. Chị mặc chiếc áo ngủ hai dây bằng xoa bông màu xanh và đang làm vệ sinh nhà cửa thì chiếc xe hung thần của bọn xã hội đen đỗ xịch lại trước cống nhà chị mở hé ; không khác gì một cơn lốc, cả bốn tên giang hồ nhanh chóng tràn vào nhà, ngay lập tức những lớp da thịt trắng nõn như bông lồ lộ nơi hai bờ vai, hai cánh tay chị trở thành mục tiêu trước những cặp mắt hau háu đói khát của bọn lưu manh.
-Các anh…tìm ai? Có…chuyện gì?-Chị nói giọng sợ hãi.
-Chị theo tụi này lên Sài Gòn ngay và không được mang theo điện thoại. Chồng chị đánh bài thua nay cáp chị cho đại ca tụi này rồi, mau lên-Một thằng trong bọn nói khàn khàn tiếng Bắc.

Sét đánh ngang tai, chị không sao thốt lên được một lời nào cả, chỉ líu ríu xin lên lầu thay quần áo ; sau đó chị quay người bước vội lên cầu thang, trong cơn quẫn bách chị nhớ ngay đến thằng em út của chị cho nên sau khi vào phòng, chị chụp ngay cái điện thoại di động để nơi đầu giường bấm số máy của nó. Nơi đầu dây bên kia, giọng thằng em vọng tới :
-Alô, em đây! Có gì không chị Bảy?
-Em tới nhà cứu chị ngay…!!! Ở trên chiếc xe Toyota ấy…

Chỉ nói được như vậy thôi do cổ họng cứ nghẹn lại vì sợ hãi, chị Sương tắt máy rồi thay bộ đồ bộ bằng vải trắng chấm bông xanh, lật đật quay xuống nhà khóa trái cửa lại theo bọn xã hội đen lên xe. Thời may lúc đó, Lợi đang chạy xe ôm chở khách đến Bình Ba và chuẩn bị quay xe về Bà Rịa vì trời đã xế chiều ; khi chỉ còn khoảng hai trăm mét nữa là đến nhà chị Bảy nó, nó phát hiện ra chiếc xe Toyota như lời chị nói qua điện thoại đang ở trước nhà chị từ từ lăn bánh chạy về phía ngã tư bùng binh. Trờ ngang qua nhà chị, nhìn vào nó thấy cửa cổng ngoài lẫn cửa nhà trong đều khóa lại bằng ổ khóa im ỉm và mặc dù chưa hề biết chuyện gì đã xảy ra nhưng do linh tính, nó đoán chắc là chị nó đang có mặt trên chiếc xe ấy nên vội vàng tăng ga đuổi theo. Đến ngã tư, nó quẹo phải về phía xã Suối Nghệ trên đường xa lộ mới khai thông về miệt Tóc Tiên, Hội Bài ; do chiếc xe chạy không nhanh lắm cho nên chẳng mấy chốc, nó đã giữ được khoảng cách an toàn giữa nó với bọn xã hội đen chừng năm mươi mét. Trời tối rất nhanh, chỉ trong nháy mắt màn đêm đã buông xuống bao trùm lấy vạn vật, đèn đường đã bật sáng nhưng do trên con lộ này, khoảng ba ngọn đèn mới có một ngọn sáng vả lại trời dường như đang chuyển mưa cho nên chiếc Toyota cứ mãi miết chạy một cách thong thả, rề rề. Khi qua khỏi cầu Suối Nhum, chiếc xe bỗng dưng khựng lại ngay giữa đường vì bánh sau bên phải xe vừa mới bị pan ; ở phía sau Lợi vội thắng xe dừng lại, móc điện thoại di động ra nó bấm số máy chị nó. Lúc này, cả bốn tên xã hội đen trên xe đều bực bội chửi thề nhưng rồi chúng cũng đều phải lục đục xuống xe để thay bánh xe secour chỉ còn lại mình chị Sương trên xe, nghe tín hiệu nơi điện thoại di động chị bọc trong túi áo báo có người gọi tới (mặc dù bọn lưu manh kia khi nãy đã cảnh báo cho chị là không được mang theo điện thoại), biết là em mình gọi nhưng chị không trả lời vì sợ bọn lưu manh phát hiện được ; chị ngoáy nhìn ra cửa kính xe sau thì thấy có một chiếc xe máy đang đậu nơi lề phải đường cách khoảng bốn mươi mét. Vậy là không cần phải nghĩ suy gì nữa cả, thừa lúc bọn kia loay hoay nơi bên phải xe chị lập tức mở cửa xe bên trái lao ra ngoài rồi chạy ngược về phía sau ; ở đằng kia, thoáng thấy bóng chị minh, Lợi vội vàng rồ ga chạy tới đón chị rồi hai chị em gặp nhau ở chổ cách chiếc Toyota chừng hai mươi mét. Khi nó quành xe lại cho chị nó ngồi lên yên sau và mới nhóm lên được hai ba mét thì bọn kia mới bắt đầu phát hiện ra nhưng đã trễ vì chúng chỉ la lối, chửi đổng lên thôi chứ chúng hoàn toàn bất lực tuyệt nhiên không có cách nào rượt theo cho được bởi vì chúng còn chưa thay xong bánh xe. Mặc dầu vậy nhưng hai chị em Bảy Sương vẫn cứ tháo mồ hôi hột chạy bán sống bán chết về phía ngã ba Suối Nghệ-Nghĩa Thành, ngồi nơi yên xe sau cả người chị cứ rung lên bần bật chẳng khác gì cầy sấy vòng tay ôm chặt cứng lấy thân thể em trai mình ; dù tim đập thình thịch tựa hồ trống ngũ liên, thằng em phần nào bình tĩnh hơn, nó nghĩ bây giờ không thể nào chở chị quay về nhà chị được vì bọn hung thần kia thế nào cũng quay trở lại nhà tìm chị cho nên nó khi đến ngã ba, nó quẹo tay trái chạy xe vào con đường đất đỏ ngoằn nguèo trực chỉ về phía khu rẫy của mợ Yến….Cách đây hai năm về trước, do vốn nhiều lần lên đây phụ làm rẫy với mợ kể cả đêm làm tình, ân ái với mợ duy nhất sau khi trót lỡ dại ăn thịt dê cho nên giờ đây nó rất là thông thạo đường đi nước bước mà không hề sợ lạc ; chạy khoảng hơn một cây số giữa bạt ngàn rẫy khoai mì trên đường độc đạo, cuối cùng nó chở chị Bảy dừng xe lại ngay đúng trước căn chòi mái lá dừa nhỏ bé, thấp lè tè đã cài then cửa ngoài –nơi mà nó cùng người mợ và cũng là người tình ba mươi tám tuổi đã có với nhau một đêm ân ái mặn nồng. Sau khi xuống xe, nó bước vào tháo cây tầm vông chốt cửa, đẩy cửa chòi rộng ra vào trong rồi dắt xe hẳn vào bên trong chòi ; chị Sương lạ lẫm lò dò từng bước theo sau thằng em trai, chị cứ mãi miết ngó quanh nhìn quất khắp nơi dù là so với nhà chị thì tài sản, vật dụng trong căn chòi này quả là rất khiêm tốn, chỉ có một cái bếp ông Táo kê bằng ba hòn gạch ống, một cái quang gánh treo ngay phía trên đựng đủ thứ nào là nồi, chén, tô, đũa… tới một cái bàn tròn gỗ mộc cùng hai chiếc ghế đẩu, một cái ghế bố mà lớp dựa sắp sửa mục ra cuối cùng là chiếc chõng tre có giăng sẵn mùng một đầu có manh chiếu cuộn tròn lại. Lúc này, bên ngoài mưa bắt đầu rơi lộp bộp từng tiếng từng tiếng rồi một trận mưa lớn tầm tã từ trên trời trút xuống đường sá, ruộng đồng, cây cối, nhà cửa. Thấy trong quang gánh có ba gói mì tôm Gấu đỏ, chị Bảy liển vào bếp lấy nồi nấu xong rồi múc vào hai cái tô đặng cho hai chị em dùng đỡ lót dạ qua đêm và trong lúc ấy, Lợi trãi manh chiếu rộng ra trên chõng ; cuộn trong chiếc chiếu có sẵn một cái mền mỏng màu cứt ngựa. Sau khi dùng mì qua quýt, như đã hoàn hồn trở lại, chị mới từ từ thuật lại diễn biến đầu đuôi câu chuyện cho em mình nghe ; thằng em nghe xong tới đâu cứ lắc đầu quầy quậy tới đó chứ không bình luận được gì thêm bởi vì nó chẳng bao giờ tưởng tượng ra được là ông anh rể quý báu của nó lại đổ đốn đến mức độ như vậy. Ban đầu nó tính là nó sẽ ngủ nơi chiếc ghế bố còn chiếc chõng nhường lại chị nó nằm một mình cho thoải mái nhưng bất thình lình, khi bước đến gần chõng, chị bỗng cảm thấy mặt mày choáng váng muốn ngã ; thấy vậy, nó lật đật ôm đỡ hai vai chị rồi dìu chị ngồi xuống chõng…
-Chị Bảy! Chị có sao không?-Nó hỏi giọng lo lắng.
-Chị không….sao đâu. Chị hơi…chóng mặt một chút thôi. Cũng đỡ rồi em!
-Vậy chị nằm xuống đây nghỉ đi nhé!
-Còn em…ngủ đâu? Chị vừa hỏi vừa nắm chặt cánh tay nó.

Cử chỉ, hành động của chị Bảy trong thoáng chốc bỗng dưng lại kích thích, lôi cuốn nó một cách ghê rợn không thể nào diễn tả nổi và chỉ trong nháy mắt, dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên chiếc bàn tròn, nó thấy chị sao mà đẹp lạ lùng, đẹp hơn lúc trước nhiều ; không tự kiềm chế được lòng ham muốn, nó quàng hai cánh tay ôm vòng ra sau lưng chị rồi vừa thở hổn hển nó vừa hôn ngấu nghiến lên mái tóc xiton uốn lượn hoe vàng mượt mà, êm ái, mềm mại như nhung của chị lần xuống trán, xuống mắt, hai tai và hai gò má chị. Trước sự tỏ tình ngẫu nhiên không hề có một lời rào đón nào cả, chỉ thoáng chút ngạc nhiên, chị Sương ngoan ngoãn nhắm nghiền cả hai mắt đón nhận lấy từng nụ hôn âu yếm do thằng em trao tặng ; sự phấn khích tình dục khiến chị cử động hai tay ôm vòng qua hai vai nó và trong đêm mưa giông bão tố đen trời, hai chị em không ai bảo ai cả hai đều yên lặng với từng giây từng phút trao tình gửi ái cho nhau. Thâm tâm chị quả là rất biết ơn nó vì giả sử không có nó chắc chắn là tối nay, chị sẽ bị bọn xã hội đen dày vò thân xác đến ê chề nhục nhã, khi nó dướn người tới thì chị cũng đã hoàn toàn thả lỏng thân thể ngã người nằm ngửa xuống chõng theo đà dìu đỡ của nó ; trong nỗi niềm háu hức, say sưa, cuồng loạn hai chị em nức nở, thổn thức gắn kết hai đôi môi vào với nhau vừa nút vừa liếm nhau một cách nhiệt tình, hoang dại. Sáu năm về trước, nhân lúc cả nhà đi dự đám cưới ở Đà Lạt, sau một buổi đi câu cá về, hai chị em đã trót lỡ yêu nhau, trở thành tình nhân của nhau nhưng thời gian sau này, do bận bịu công việc cho nên hai chị em hiếm khi có dịp gần gũi cùng nhau ; ngày nối ngày, tháng tiếp tháng, thời gian đằng đẵng trôi qua, cả hai đã trở lại mối quan hệ cố hữu bình thường mà tạo hóa vốn sắp xếp sẵn từ trước tới giờ đó là chị em của nhau và rồi ngày hôm nay, sau sáu năm chúng lại cùng nhau có cả một đêm yêu sung sướng, ngất ngây đến chừng này. Nhắc lại bọn bốn tên lưu manh xã hội đen Sài Gòn lúc bấy giờ đã thay bánh xe xong, chúng lái xe quành trở lại nhà chị Sương để tìm chị nhưng căn nhà chị vẫn cứ khóa ngoài bất động, chúng lại quay về phía Suối Nghệ chạy chầm chậm dưới làn mưa đêm dày đặc, mắt thằng nào thằng này cứ dõi nhìn ra ngoài chằm chằm may ra phát hiện được con mồi béo bở khi nãy vuột khỏi tay chúng cao chạy xa bay. Tên nói giọng Bắc khàn khàn luôn mồm chửi ba thằng đàn em còn lại vì không thằng nào chịu để ý canh chừng “hàng”, hắn vốn là đệ tử thân tín nhất của đại ca ; lúc nãy, hắn cứ thấp thỏm mừng thầm vì tối nay thỏa mãn, no nê xong thế nào anh Hai hắn cũng cho hắn được hưởng sái tiếp theo cái thân thể mỹ miều đầy đặn kia cho dù chỉ còn là hàng dạt nhưng giờ thì coi như xôi hỏng bổng không rồi còn gì nữa mà trông mà đợi. Tất cả bọn chúng đều lo lắng chẳng biết mình sẽ bị tên cầm đầu phạt kiểu gì đây và đương nhiên chúng không thể nào ngờ được rằng hiện giờ cô gái vợ hờ của xếp chúng đang làm tình, ân ái cùng với thằng em trai ruột thịt trong một cái chòi rẫy thanh vắng, tĩnh mịch chỉ cách chúng khoảng chừng hai cây số đường chim bay. Những nụ hôn thật là ngọt ngào, tình tứ giữa hai chị em Hồng Sương-Hùng Lợi cứ mãi miết tiếp nối nhau hết đợt này đến lượt khác ở một nơi mà hoàn toàn tuyệt nhiên không hề có ai hay ai biết cho dù đó có phải là bố mẹ, chị em, họ hàng…đi chăng nữa ; lúc này, hai đứa đều cùng hiểu rằng chỉ có hai người là bản thân chúng biết chuyện tội lỗi loạn luân chúng đang cùng thực hiện lảm với nhau mà thôi. Cả chị lẫn em đồng cảm nhận được luồng xung điện dục tình cường độ lên tới cả chục ngàn kA khởi phát nơi dưới xương cùng rừng rực chạy dọc lên theo sống lưng đến trung ương thần kinh rồi từ đây dần dần lan tỏa xuống hai tay, hai chân và khắp cả châu thân. Đôi môi ham muốn của thằng em vừa mới rời khỏi đôi môi mềm mại người chị ruột hôn lần hôn lần xuống cổ xuống vai chị và tuy những lớp da thịt mà nó đang sở hữu cách đây sáu năm trước nó đã từng tìm hiểu, khám phá lẫn chiếm đoạt nhưng giờ phút này đây, nó vẫn tỏ ra khao khát háo hức đến tột cùng chẳng khác gì một sự mới lạ hoàn hảo. Bên ngoài, mưa đêm càng lúc càng dữ dội khôn ngừng còn bên trong căn chòi rẫy thấp bé, kín đáo cuộc tình cấm ngang trái dẫy đầy oan nghiệt giữa hai chị em ruột vẫn càng lúc càng hừng hực phấn khích lửa tình nhục dục cháy bỏng. Thật tình mà nói, chẳng phải là Lợi rắp tâm muốn nối lại tình xưa với chị Bảy của nó đâu, đúng chính xác là hiện tại cu cậu nhà ta đang có ý tòm tèm chị Ba Hường mà thôi ; nó dự định có dịp nào đó sẽ rủ chị ấy đi chơi xa từ sáng cho tới chiều cho thỏa lòng mong đợi bấy lâu nay nhưng quả chuyện đời trớ trêu thay, tối hôm nay thay cho chổ chị Minh Hường lại là chị Hồng Sương, một người con gái nói không ngoa rất là xinh đẹp, mỹ miều, sắc nước hương trời mà có thể Tây Thi hay Hằng Nga cũng chưa thề nào sánh nổi. Khoảng hai năm trước đây, lúc mới ở ngoài hoang đảo trở về cùng chị Năm Hoàng, có lần buổi trưa đi chạy xe ôm về tới nhà thấy vắng vẻ, lên lầu bỗng đụng đầu ngay với chị Bảy bất chợt hai chị em ôm chầm lấy nhau nhưng chưa kịp làm gì cả, hai chị em đã phải rời nhau ra vì nghe có tiếng mẹ và chị Hai Hảo đi đâu mới về ; từ dạo ấy trở đi, hai đứa không còn cơ hội nào nữa cả mãi cho đến lúc chị Bảy kết hôn với anh Khánh rồi ra ở riêng với chồng ở xã Đức Mỹ trong một ngôi nhà sang trọng như đã nói ở trên. Thật chậm rãi từ tốn, hai bàn tay thằng em cứ nhích từng ly từng tý một để mày mò, sờ soạng khắp nơi mọi chốn trên tấm thân ngà ngọc, nở nang, đầy đặn của người chị ruột thịt cùng cha cùng mẹ và cùng cả dòng máu trực hệ ; cả chị lẫn em đều cùng vô cảm thờ ơ không biết rằng lúc này đây chiếc xe Toyota chở bọn hung thần thành phố đã bùi ngùi, tiếc nuối rời khỏi khu vực xã Suối Nghệ hướng về phía Mỹ Xuân để về lại chốn mà chúng xuất phát ra đi. Đêm nay thật quả là một đêm dài hạnh phúc tuyệt vời vô biên của hai chị em sau sáu năm trời xa cách dài đăng đẳng, nỗi niềm sung sướng phấn khích vô bờ bất bến củng không gian và thời gian tất cả đều quy tụ lại nơi căn chòi rẫy của mợ Yến ; mợ đã lên Sài Gòn ở cùng với thằng con gần nữa năm nay cho nên thành thử ra mợ làm sao hay biết được rằng lúc này hai đứa cháu chồng đang say sưa hưởng lạc thú vui xác thịt ngay trên chiếc chõng –nơi mà mỗi lúc lên rẫy là chổ mợ hay nghỉ ngơi vào buổi trưa hay tối. Đấy cũng chính là nơi nở hoa kết trái tình yêu giữa mợ với thằng cháu nhò hơn mợ những hai mươi hai tuổi cách đây hai năm về trước, lần ấy cũng giống như hiện tại, trong màn bí ẩn mịt mù khó ai có thể biết được trong tro còn tàn lứa, lẫn sâu màn mưa giông tố lại có chút nắng ửng ban mai…Chị Sương và Lợi, tuy chỉ kết nối hàn gắn lại chút tình cũ không rủ cũng tới nhưng không ngờ cả hai tỏ ra chẳng khác gì mới gặp gỡ nhau lần đầu tiên vậy ; hai đứa cùng thật bình thản, tự tin, chậm rãi trao tặng nhau từng ly từng tí một trong cuộc tình ngang trái loạn luân tràn đầy tội lỗi, oan khiên. Sau này, chẳng biết là dâu bể cuộc đời có xô đẩy, đày đọa chúng xuống đến mười tám tầng địa ngục đi chăng nữa thì giờ đây cho dù có biết vậy chúng vẫn cứ yên lặng mà tận hưởng mùi vị ngọt ngào của mật hoa tình cùng những ngọn sóng yêu cứ mãi dâng cao trong cõi lòng chúng cơ hồ những đợt sóng thần đang ụp đổ lên quần đảo Nhật Bản.

Thâm tâm thằng em thầm cám ơn bọn hung thần xã hội đen Sài Gòn vì do có chúng mà đêm nay, nó mới có dịp gần gũi chung đụng với người chị ruột xinh xắn, diễm kiều và phải chăng nó cùng chị Bảy hai chị em có còn được cái cảm giác đê mê, ngất ngây đến rợn cả người như lần đầu tiên gặp gỡ nhau không, chính xác là như vậy ; không những thế mà chúng còn hơi tỏ ra phần nào ngượng ngùng, e dè, ngập ngừng, thổn thức, khắc khoải. Lúc bấy giờ, anh Khánh chồng chị sau khi thua độ bọn xã hội đen rồi buộc lòng phải ký vào giấy gán vợ cho tên đại ca, buồn bã vô cùng anh rời khỏi nhà chúng đến nương náu tại nhà một người bạn, anh thầm đoán là người vợ trẻ đẹp của anh hiện chẳng khác gì con thỏ con đang bị bọn chó sói hung hãn dày vò, cấu xé ; lẽ đương nhiên anh không tài nào tưởng tượng ra được rằng vợ anh đã được giải thoát và đang rạo rực, phấn khích làm tình, ân ái cùng với thằng em trai út của chị. Anh cũng không thể nào biết chuyện cách đây sáu năm về trước, khi vợ anh mới có mười tám tuổi, sau những lần đi câu cá đã vô tình mắc phải lưỡi câu của cậu em trai mười hai tuổi vốn hãy còn ngờ nghệch buông ra nhưng không phải là để câu cá mà là câu đúng ngay người chị ruột của mình. Vậy là trong gia đình ông Thân bà Thạnh tuy nề nếp lễ giáo gia phong trên dưới trước sau như một nhưng lại quá đỗi xô bồ xộn bộn bởi những chuyện tình loạn luân tội lỗi giữa cậu con con trai quý tử của ông bà với các chị gái mà đầu tiên là chuyện Buổi câu cá tuyệt vời với hai nhân vật mà chúng ta đang đề cập đến, chẳng ai xa lạ chính là chị Bảy Sương và nó. Hai ông bà vốn sống rất chuẩn mực đạo đức vậy mà quả thật chẳng hiểu tại sao trời phật lại bắt phạt họ vô tình phải hứng chịu tội tình oan nghiệt từ những đứa con ruột như thế này, phải chăng là do kiếp trước họ sống không được đàng hoàng, tử tế cho lắm? Chúng ta cũng đã thừa biết hậu quả của những chuyện tình bí ẩn trong gia đình hai người chính là cái chết của hai người con gái, đầu tiên là chị Tố Mỹ tử nạn trên chuyến máy bay qua Mỹ sau đó đến lượt chị Tư Nghĩa bỏ mình với bốn mươi hành khách đi làm công quả phật tử rồi chẳng biết là sau này tới lượt ai đây trong gia đình? Lúc này, hai bàn tay Hùng Lợi đang bắt đầu mày mò, sờ soạng lần lượt cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải bông trắng chấm bông xanh mà chị Bảy Sương đang mặc ; hết hột nút thứ nhất, thứ hai đến hột nút thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút thứ năm. Tiếp đó, nó chậm rãi mở rộng hai thân áo trước của chị qua hai bên rồi từ từ tháo hai vai áo chị xuống, kế tiếp tuột dần tuột dần hai ống tay áo chị rời khỏi hai cánh tay chị hết cánh tay trái tới cánh tay phải. Sau khi cẩn thận để chiếc áo chị lên mé đầu chõng, nó không ngớt dõi cặp mắt háo hức nhìn chằm chặp vào hai gò ngực vun tròn, đầy đặn của người chị ruột đang còn ẩn nữa kín nữa hở trong lớp áo nịt vú bằng thun voan màu trắng ; nó chưa làm gì chị cả mà ngồi dậy lần lượt cởi năm hột nút ốc nơi chiếc áo chemise màu xanh dương nó đang mặc trên người, tay phải nó cởi ống tay áo bên trái và ngược lại ống tay áo bên phải được kéo ra ngoài bởi cánh tay trái. Nó tiện thể đặt áo nó phủ lên trên chiếc áo đồ bộ chị nó mà nó vừa mới cởi ra khi nãy, nối tiếp theo không để phí một giây một phút nào, hai bàn tay nó lần ra sau lưng chị và chỉ trong nháy mắt chẳng khác gì trông thấy rõ mồn một, hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây nối giữa nơi chiếc áo ngực của chị đã bị nó tháo rời bung ra một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng đến nỗi chị Bảy nó khi áo ngực chị tuột lệch xuống phía dưới rồi mà chị vẫn chưa hề hay biết. Thẳng thừng mà nói, trãi qua 53 cuộc tình với 46 người phụ nữ trong quãng thời gian sáu năm qua, có thể khẳng định rằng thao tác làm tình, yêu đương, ân ái của nó đã đạt đến mức vô địch thần thượng rồi cho nên lần này với chị Sương thì hoàn toàn chính xác đâu vào đấy, tuyệt nhiên không hề có chổ nào thừa thãi hay thiếu sót cả với một kỹ thuật vô cùng khéo léo, tỉ mỉ không thể nào chê cho được. Bằng nỗi niềm khao khát cùng cực (do bấy lâu nay sau chuyện Đêm mưa tình bất chợt cùng người chị vợ tương lai là một khoảng ngày khá dài nó không gần gũi, quan hệ với bất cứ người con gái nào ), nó vùi mặt úp xuống vào giữa hai gò tuyết lê trắng ngần, mịn màng, mềm mại của người chị cùng cha cùng mẹ và cùng huyết thống trực hệ. Miệng nó say sưa chậm rãi ngậm nút lấy đầu núm vú bên phải chị còn bầu vú trái chị thì nó không quên lần bàn tay phải lên nắn bóp tuy nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa bao phấn khích cuồng loạn còn hơn cả trận mưa đêm tầm tã trút đổ bên ngoài.

You may also like...