Yêu Nhầm Em Này Được Em Kia (Chap 1-25)

(Mobiblog.Org)
Rạng sáng ngày 4-10-2009
Mọi cảnh vật mờ dần đi trước mắt tôi qua lớp sương mù dày đặc bám trên kính xe.Cố gắng cắn chặt môi,quên đi khứ tự nhủ với bản thân mình ra đi để lấy lại những gì đã mất và mất tất cả những gì đang có…
Chiều ngày 5-10-2009.Sau 2 ngày 1 đêm dài đằng đẵng ngồi trên chiếc xe khách 54 chỗ ngồi,vượt qua 1500 cây số thì tôi đã đến được thành phố biển Vũng Tàu.Vừa bước xuống bến xe khách trong tình trạng cực kì mệt mỏi thì xe trung chuyển Mai Linh trờ tới,tôi thất thểu bước lên xe một cách khó nhọc.

-Về đâu em trai?Cậu thanh niên lơ xe lên tiếng.

-Cho em về số 69,Võ Thị Sáu anh nhé!Tôi vội vàng móc túi lấy ra tờ giấy ghi địa chỉ,nhăn mặt đọc lớn.

Chừng 10 phút sau.
-Bước xuống em trai,qua đường là có xe ôm.Rầm!Cậu lơ xe đóng mạnh cửa sau khi tôi vừa bước xuống.

-Tút…tút…tút!Tôi rút di động gọi vào số máy bàn nhà bác tôi.

-A lô!Giọng một người phụ nữ khoảng ngoài 40 tuổi,tôi đoán đây là vợ của bác Q là anh trai của mẹ tôi.

-Dạ!Là cháu…T đây bác ơi.

-Đến nơi rồi con,thế mày đang ở đâu bác ra đón.

-Dạ cháu đang ở ngay ngã tư Võ Thị Sáu bác ạ.

Một lát sau,từ xa một người đàn bà khá mập,tóc vàng hoe,môi thon,da ngăm đen đi trên chiếc xe máy Atila đen nép sát vào nở nụ cười tươi rói khi thấy tôi.Cũng dễ tìm ra tôi vì tôi khá khác biệt so với những người ở trên đường.Người mặc chiếc áo sọc nâu đen,quần zin đen,dép tông đen và da cũng đen nốt.Trên tay kéo 1 va ly,1 túi xách,1 cái bao bóng lớn nhìn rõ nhà quê.Trong suy nghĩ của tôi lúc đó,bác gái là một người dễ hoà đồng,tính tình có vẻ dễ chịu.Vì trong suốt đoạn đường ngắn ngủi từ ngã tư về nhà bác,bác đã kịp phác hoạ cho tôi tình trạng hiện tại ở nhà bác qua lối nói chuyện cởi mở và có phần hơi thoải mái.Theo nhận xét chủ quan của tôi lúc đó thì là vậy,thế mà sau này lại đúng thật.Hehe!

Bác phi thẳng xe lên sân nhà,gạt chống xe bước xuống lao vội vào nhà.

-Con chào cô,chào anh chào chị ạ!Tôi lễ phép.

Dễ quê chưa,1 thằng công an,một mụ nào đó trạc tuổi bác tôi và một cô em trẻ đẹp xinh tươi thế mà trơ ra đánh bài không thèm đáp lại tôi.Tôi đần mặt ra suy nghĩ không biết có nên kêu công an đến gô cổ hết mấy đứa nó lại không,mà nó là công an còn kêu ai,tôi đang nghĩ ngợi lung tung thì bác gái lên tiếng:

(Mobiblog.Org)
-Sao mày gầy,đen mà xấu xí thế T?bác nhăn mặt xót xa.

-Dạ…!hì.Tôi cười trừ lấp liếm.

-Thôi đi tắm rửa cho mát mẻ con.

-Dạ!

-Haiz.Vừa đến đã bị bác đổ bê tông vào miệng rồi.Tôi thở dài thầm nghĩ khi vừa bước vào nhà tắm.Cơ mà bác nói cũng chả sai,người gầy như ống điếu,mặt chi chít mụn đầu đen lại còn bị rỗ,soi mình vào gương mà ngao ngán thở dài.Xả nước vòi hoa sen ra và đắm mình vào dòng nước mát lạnh,suy nghĩ mông lung về tương lại xám xịt của mình cho đến lúc mở mắt ra thì không biết mình đã ở trong này bao lâu nữa.Với tay lấy chiếc khăn tắm,vội vã lau người,thay đồ và bước ra ngoài.

Một lát sau đang ngồi trong nhà bếp nhìn ra vườn,một tay ngoáy mũi,một tay ngoáy tai trông lịch sự,đẹp trai thôi rồi thì xuất hiện đâu ra một thằng cha dong dỏng cao và gầy nhìn như con tinh tinh vậy.

-Hê!em mới vào à?

-Dạ!hì.tôi rút vội tay ra khỏi mũi cười cầu tài.

Ái chà!ông anh này đảm đang ghê,xách dao,rổ ra cắt rau nhanh thoăn thoắt vậy,chả bù cho mình từ bé đến lớn chỉ có ăn hại chứ chả biết làm gì.Thầm nghĩ mà tủi thân,tôi vội lỉnh lên trên lầu quấn chăn che mặt cho đỡ xấu hổ.
Lát sau thì có con bé nào bịt mặt mũi kín mít,đeo cặp sách bước vào nhà,khẽ gật đầu chào tôi rồi vội lỉnh lên lầu.Chắc là đứa cháu gái của bác gái mà nãy ông bống kể đây.Tôi thầm nghĩ và đứng dậy lăng xăng phụ ông bống dọn cơm ăn.

Tối hôm đó sau khi cơm nước no say xong thì ông Bống(tên ông tinh tinh) gọi đi chơi.

-Đi dạo biển không T?

-Cháu đi chơi tí nha bác!-Tôi không trả lời ông Bống mà quay lại nói với bác gái.

-Ờ!Bác trả lời vẫn hý hoáy ghi gì đó vào quyển sổ của bác.
Ra một đoạn thì có 3 ông từ trong phòng trọ gần nhà bác tôi đi ra,tôi đoán chắc đây là mấy ông học cùng trường mỏ với ông bống đây mà.

-Giới thiệu với bọn mày đây là thằng em tao ở quê mới vào,thuộc thành phần cá biệt nha.-ông bống liếc sang cười đểu với tôi.

-Chắc ở ngoài cha mẹ quản không nổi chứ gì?

-tao nghĩ là bị gái đá đít đó.

-ú ồi!mày làm ai cũng như mày.

-ơ..hề hề!mấy anh vui tính ghê.-tôi cười lấp liếm.
Tôi trả lời mà mắt không rời khỏi một ông trong nhóm bạn ông bống.Má ơi,nhìn ông
bống đã cao rồi thế mà cha này còn cao hơn gần cái đầu,đã thế to như hộ pháp vậy.Thế
này thì đen cho con nào rước phải ông nội này chắc đêm về đột quỵ mà chết thôi.Màn
làm quen kết thúc,mấy anh em bá vai nhau đi hát ngêu ngao ngoài đường như một lũ điên
làm cho không ít con mắt người đi đường phải tò mò,ngao ngán.

(Mobiblog.Org)
Vũng Tàu về đêm tựa như một thiên đường vậy.Dọc hai bên đường tôi đi là những tán cây thông cao vút,leo lên dốc được chừng 200m thì xuất hiện con rồng dài cỡ 100m,được làm từ nhựa cứng và bố trí uốn lượn trên những thân cây thông.Dưới hiệu ứng của đèn nháy đủ màu sắc gắn trên thân,con rồng không khác gì đang bay lượn trên không trung vậy.Đây đó vài đôi nam nữ dắt tay nhau đi dạo trên vỉa hè và không ít khách du lịch từ khắp nơi đổ vào các hàng rong bán đồ lưu niệm bên đường.Gió biển nhẹ thổi cuốn theo làn sương đêm làm cho tôi cảm thấy cảm thấy khoan khoái vô cùng.

-Thấy ở trong này thế nào em?Ông bống hỏi khi thấy tôi đang đực mặt ra nhìn khắp nơi.
-Ơ…à!cũng đẹp lắm anh à.

-nó là muốn hỏi em mấy cô đứng dưới gốc cây vẫy vẫy kìa.

-em tao nó còn trong sáng lắm,mày cứ nói đùa.

-hô hô!vâng,trong sáng cỡ mày bọn tao cũng suy ra được nhóm máu của em mày rồi không phải xoắn.
Tối đó tôi cùng mấy ông đi khắp bãi sau mà không biết mệt,hết lê la quán nước tán hươu tán vượn lại chạy ra biển chơi mãi gần 10h mới rủ nhau về.

Hôm sau lại cái vòng luẩn quẩn,sáng ngủ 10h dậy,ăn xong xem tivi đến tối ăn cơm rồi 2 anh em lại dắt nhau đi chơi.Đêm đó cả mấy anh em tổ chức chơi bài đến tận gần sáng mới về nhà và lăn ra ngủ mê mệt.Sở dĩ tôi dám đi qua đêm là vì lời khẳng định chắc nịch của ông bống: “Chú cứ để anh lo,không có gì phải xoắn cả”.Vậy đấy,mọi sự cứ như một giấc mơ,ăn ngủ chơi giống như một kì nghỉ mát vậy.Cho đến gần nửa tháng sau…

-Có ai ở nhà không?-Ra mở cửa coi.

Vừa nghe đến đó thì ông bống vội thoát ra khỏi cái máy tính chạy xuống nhà nhanh như chớp.Không hiểu chuyện như nhưng tôi đang nằm chơi cũng bật dậy chạy theo ông xuống nhà,nhỏ hằng thì lăng xăng giả vờ cầm cây lau nhà ra lau.

-Bác mới về ạ!ông bống nhanh nhảu.

-Bác đi làm mới về ạ.Tôi cũng không vừa.

-Thằng T đấy à?Bác gái đâu?

Giọng bác nghe chừng đã có chút men.

-dạ!bác gái đi chợ chưa về bác ạ.

Tự nhiên bác trai về,trong nhà ai cũng lăng xăng cứ như là đang diễn một bộ phim vậy.Đến cả bà Trang,con gái đầu của bác thường ngày ngủ 12h mới dậy thế mà hôm nay cũng giả bộ chăm chú coi tivi cứ như dậy lâu lắm rồi vậy.Chỉ có tôi là đực mặt ra xem cái khung cảnh hỗn loạn bây giờ,dù rằng đã lờ mờ đoán được vài phần nhưng vẫn chưa thể khẳng định được khi chưa có kết luận cuối cùng của bên pháp y,à quên của bên bác gái nhà tôi.
Sáng hôm sau tầm 7h30,có lẽ sẽ là ngày đẹp nhất trong tuần,khi mà đêm qua tôi vừa mơ mình trúng xổ số nếu không có cái tát trời giáng của ông bống.
-Bốp!

-…!
-Dậy đi!

-Trời ơi!anh…làm gì vậy,em đang ngủ ngon mà.

-Thế thì mày cứ ngủ nhé,lát đừng hỏi tại sao.

Sực tỉnh giấc nồng,lọ mọ chạy theo ông bống vào nhà tắm lôi bàn chải ra mắt nhắm mắt mở thiếu điều muốn tọng vào lỗ mũi ông cho hả cơn giận.
Xong đâu đó 2 anh em lại ngồi đếm kiến bò trên tường.

-Sao bác trai dậy sớm thế anh?

-Ngày nào chẳng thế,chẳng vậy mà anh kêu chú dậy.

-2 đứa nấu gì mà ăn sáng,bác ăn rồi.

-Mệt lắm không ăn đâu.Cả hai uể oải nói.

-Hả?Thì ra là bác trai đang nói vậy mà 2 chúng tôi cứ tưởng mình nói với nhau mới chết chứ.Không dám quay lại nhìn bác 2 thằng vờ lục cục kiếm đồ ra để nấu mì ăn sáng.

Lát sau thì nhỏ hằng cũng thức dậy cũng ánh mắt lấm lét như tôi và ông bống lúc đi xuống nhà thấy bác coi ti vi vậy.Trưa hôm đó đang ăn cơm thì có một chiếc xe khách hoa mai ghé sát vào nhà tôi.Từ trên xe bước xuống là một cô em xinh tươi,diện bộ độ tây ba lô,đeo thêm gọng kính đen nhìn có vẻ tri thức.

-Chào cả nhà!cô em mở cửa hồ hởi chạy vào.

(Mobiblog.Org)
-Thảo về hả con!vào thay đồ rồi ăn cơm.

Người đâu mà xinh thế không biết,tóc màu hạt dẻ trông khá là sành điệu,sở hữu làn da trắng hồng rạng rỡ cùng thân hình thon thả và gương mặt thanh tú,có điều mũi hơi bị gãy.Nhưng chả sao nhìn vẫn quá ngon so với quy định.Giá không phải chị em thì biết tay ông.Hehe!Bác gái thì lật đật lấy chén đũa cho con gái yêu của mình.Nhà bác chỉ có mỗi hai đứa con gái,thế mà chị nào cũng xinh thế này chắc phải vất vả lắm để tránh khỏi nanh vuốt của những thằng dê có đẳng cấp như mình đây.Tôi thầm nghĩ và nở nụ cười nham hiểm.Cũng phải nói thêm là 2 bà về nhan sắc mỗi người một vẻ,không ai thua ai.Nhưng theo tôi thấy thì bà Trang vẫn dễ thương hơn,tóc ngắn ngang vai,khuôn mặt bầu bĩnh,tròn trịa rất hợp với kiểu tóc của bà ấy,dáng người cân đối nụ cười luôn thường trực làm cho bà có vẻ trẻ trung hơn so với tuổi của mình.Mũi tẹt như mũi heo nhưng dù sao cũng là một điểm làm nên sự khác biệt.
Mọi chuyện cứ thế đều đặn trôi đi,cuối tuần bà thảo học đại học kinh tế trên sài gòn lại về nhà chơi,bà Trang thì chuyên tâm cho việc học phân bằng hai của mình,ông bống thì ngày ngày với công việc là sinh viên đại học mỏ sáng xách dép đi trưa chân đất về không thèm rửa chân,nhỏ hằng thì học trung cấp kế toán gần nhà.Chỉ còn mình tôi là ăn,ngủ,chơi và đã tăng lên cỡ chục kí rồi,đúng là môi trường tốt có khác.
Vào một buổi tối mát trời,gia đình đông đủ có thêm cả gia đình bà em gái của bác gái tôi,cùng hai đứa con nhỏ của bà.Bác trai lên tiếng:

-Thằng T vào đây cũng khá lâu rồi,cũng nên chuẩn bị mà đi học thôi chứ chơi mãi cũng không được ở nhà ai cũng đi học,đi làm chơi một mình cũng buồn phỏng?

Không để tôi kịp hoàn hồn bác lại bồi thêm.
-Bác cũng làm giấy tờ xin học cho mày ở một trường bổ túc rồi,sang kì 2 tới đây là vào học lớp 10 nhé.

-Dạ!hic cái tuổi tôi giờ học lớp 12 rồi đấy,nghĩ đến cảnh vào học chung với mấy đứa con nít,lại là bổ túc nữa tôi chỉ muốn đâm đầu vào gối chết cho xong.Thôi đã vào được đây rồi nhục tí chả sao,còn hơn ở nhà còn nhục nữa.Tôi thầm nghĩ và cười trừ cho qua chuyện.

-Đi học rồi tha hồ ngắm gái nha em.

-Èo!thằng xấu như ma có con nào mà vô phúc nhặt được em đấy.

-Chị cứ nói thế làm em nó tủi thân.

-Sáng mai bác đưa đi mua đồng phục,bác biết chỗ này nó bán đồ đẹp lắm.
Tiếng trêu chọc của mọi người cứ như tiếng muổi vo ve bên tai vậy.Tôi cắm cúi ăn không nói gì cho đến hết bữa ăn,trong người dấy lên cảm giác tủi thân vô cùng.

Sáng hôm sau tôi dắt xe ra cùng bác gái trực chỉ chợ mới Vũng Tàu thẳng tiến.Vừa vào đến chỗ gửi xe đã có một anh chàng ra dắt xe cười nói rôm rả,chắc là khách quen của bác đây.Tôi tặc lưỡi đưa chìa khóa cho anh ta và rảo bước nhanh vào chợ.

(Mobiblog.Org)
-Chị ơi!cho em bộ đồ học sinh cho thằng cu này.Bác chỉ tay vào tôi nhẹ nhàng nói.

-Đây em.Áo thì lấy áo trắng rồi,nhưng quần đen cho nó đẹp nhé,mấy đứa này chắc không chịu mặc quần xanh đâu.Mà thằng cu lớn thế chắc lấy sai XL chó nó nhé!Bà chủ sạp hàng tận tình giải thích.

-Ờ thì chị cứ lây 2 bộ loại lớn cho em,không vừa thì mang ra đổi đó nha.

-Chời!ai chứ em thì cứ yên tâm,không vừa ra chị đổi cho.

Tôi chúa ghét ai gọi là cu này cu nọ,nghe mà phát sốt,nhưng thôi chịu đấm ăn xôi vậy.Sắm đồ xong bác dẫn tôi ra quán cafe gần chợ,nghe đâu quán này cafe sữa nổi tiếng.Chẳng thế mà ngày nào đi chợ bác tôi cũng xách 2 bịch về cho cô con gái cưng của mình uống.

-Mày ngồi đây chơi,bác với cô lan đi mua ít đồ nhé.

-Dạ!tôi vui vẻ nhấp ngụm cafe trong lòng đã dịu đi cơn giận cu,chim.

Cô Lan là bà bạn thân của bác tôi,cả hai đều mập núc ních như nhau,đi đâu người ta cũng tưởng là chị em cùng mẹ khác bà ngoại.Ngồi đâu hơn nửa tiếng sau thì bác tôi trở lại,trên tay với vô số bịch lớn,bịch nhỏ rồi đồ chơi cho con tôm,thằng bo là con của em gái bác.

-Thôi mình về thôi con!

Tôi đứng dậy thấy bác tay không rảo bước đi ra mà tá hỏa tam tênh.Má ơi!ngày nào cũng đi chợ với bác thế này chắc khóc ra máu quá.Tôi khổ sở ôm cơ số túi đồ đi mà thầm rủa mấy con mụ bán hàng sao không thi nhau bệnh hết đi cho bác tôi khỏi mua đồ.

-Thủy à!chiều cho hai đứa lên chơi nhé.

-Có kèo gì hả chị?

-Không có kèo mày không lên à?Đùa chứ chiều cho hai đứa lên,nhà làm chả giò ăn.

-ok chị!

Vừa về bác đã rút điện thoại ra gọi cho cô em gái yêu quý của mình,chắc đưa mấy cái món chết bầm này cho 2 đứa nhỏ chứ gì.Chưa gặp mặt hai đứa bao giờ nhưng mà linh tính mách bảo rằng 2 đứa nó cũng là 2 con quỷ nhỏ nên bác mới quý thế này đây.
Tối hôm đó,mọi thứ đâu đó xong xuôi thì mới thấy 3 mẹ con nhà bà Thủy mò mặt lên.

-Gớm!khéo canh giờ nhỉ.Bà trang rít lên mỉa mai.

-Ra mở cửa cho gì đi mấy đứa.bác trai lên tiếng.

Tôi ngồi ngoài nên nhanh nhảu phi ra kéo mạnh cửa thể hiện bản lĩnh đàn ông.Mẹ ơi!bà này trẻ đẹp thế mà là gái 2 con ngoài 30 tuổi sao.Tôi ngẩn tò te á khẩu nhất thời không biết nói gì.

-Em mới vào à?

-Anh nào nhìn xấu hoắc thế này?

-Đây là anh T đó bo không biết để chị nói cho mà nghe,chị nghe kể trước bo đó.

-Thì sao?biết làm gì,có ăn được đâu.

Tiếng tranh cãi của hai đứa nhóc làm tôi tỉnh mộng,dám nói ta vậy à.Hai cái đứa oắt con này có ngày biết tay ông nhé.Tôi rủa thầm trong bụng.

-Thôi thôi vào ăn thôi,đói lắm rồi.Cứ hai đứa mày đến là lại ầm ĩ cái nhà này lên.
Bác gái lên tiếng giải vây cho tôi.

(Mobiblog.Org)
Sau tiếng còi khai mạc của bác trai,hàng chục đôi đũa múa liên tục trên bàn ăn.Quả cách đây ít phút thì món chả giò trên bàn làm tôi liên tục phải lấy bát hứng nước dãi chảy từa lưa,nhưng mà giờ đây tôi lại đang bận việc khác.Đó là ngắm thử gái 2 con coi có chột mắt luôn không vì nghe đồn “gái một con trông mòn con mắt” cơ mà.Hehe!Thực tình mà nói thì bà Thủy không phải là sắc sảo gì lắm,điều làm tôi ngạc nhiên là ngoài 30 rồi,đã có 2 con mà thân hình vẫn cực kì minhon.Mái tóc đen truyền thống,làn da trắng mịn không tì vết,gò má cao tôn thêm vẻ đẹp giản dị không make up của bà.Mà nghe đâu con gái gò má cao là tinh quái lắm,hay dắt mũi chồng.Tôi khẽ cười khúc khích với ý nghĩ của mình.

-Không ăn lo ngồi cười lát đói ráng chịu nghe con.Ông bống ghé sát miệng vào tai tôi khẽ rít lên chua chát.

-hề hề!đang ăn…nhưng mà phê hề hề!

-bố thằng điên.-ông bống lườm tôi.

-Ế!chị Hằng bữa nay mập như heo vậy,ăn ít thôi không giống bác gái là không anh nào thèm yêu đâu.

Cái giọng nói thật thà thơ ngây của con Tôm làm cả nhà phải bật cười,nhỏ hằng thì đỏ mặt không dám nói gì đến tận cuối bữa ăn.Tôi thì thập phần ngạc nhiên,không hiểu sao một con bé lớp 1 mà lại thốt ra những lời nói như vậy được.Trong lòng dấy lên chút lo lắng,rồi tương lai còn khổ dài dài với con bé dở hơi tập bơi này đây.Kết thúc bữa họp mặt gia đình,2 đứa nhỏ hí hửng cầm 2 gói quà to chà bá của bác leo lên chiếc vespa mẹ nó chờ sẵn không quên tạm biệt bác gái trước khi về.Đúng là quỷ mà,bác mua quà cho nó nên nó tạm biệt nhiệt tình lắm,còn anh chị ngồi đây mà trơ mắt ếch ra nhìn thấy ghét.

-Dậy đi học T ơ……i!
Sáng hôm sau đang ngủ ngon lành thì nghe tiếng bác gái gọi giục dã như trống trận vậy.Tôi miễn cưỡng bò dậy đi xuống nhà một cách khó nhọc.

-Lẹ đi con,rồi ra ăn sáng xong đi học,bác mua bánh cuốn rồi nè.

-Dạ…Bốp!

-Ui da làm cái cửa nhà tắm làm quái gì không biết.Tôi bực dọc một cách vô lí.
Lát sau,sau khi đã chén no bụng,quần áo tươm tất rõ là đẹp trai thì tôi leo lên chiếc xe attila bác đã chờ sẵn hí hửng vi vu đến trường.

-Ôi mẹ ôi!Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên TP.Vũng Tàu.Vừa đứng trước cổng tôi đã phải thốt lên vì cái bảng to tổ bố đó.

-Đây là trại cải tạo hả bác?cháu có làm gì đâu.Mặt tôi ngơ ngác.

-Tạo cái đầu cha mày,vào đi rồi biết.

Theo bác đi vào mà trong lòng nóng như lửa đốt vậy.
-Phù!Tôi thở phào nhẹ nhõm,vì trong này học sinh cũng học như những trường bình thường khác,có điều hơi tồi tàn so với trường phổ thông bình thường.

Gặp thầy văn thư nộp giấy tờ và tiền học xong,bác chào tôi ra về còn tôi lẽo đẽo theo thầy lên nhận lớp của mình.Trường gì nhìn như cái ổ chuột vậy,lụp xụp được 2 tầng mà chắc cũng chỉ khoảng chưa đến 10 lớp cho cả 3 khối.Bước lên cầu thang mà chỗ nào cũng có mùi hôi đặc trưng khá là khó chịu.Đang thầm thủa cho thân phận bọt bèo của mình sao lại trôi dạt vào cái xứ sở sương mù này thì thầy kéo mạnh tay tôi lại sát cửa lớp 10N2.

-Chào cô,bựa ni lớp ta có em học sình mới nầy.Vào đi em.

Thầy này cùng quê với tôi,nên giọng nói hơi bị khó nghe.Mặt cô thoáng đắn đo rồi cũng gọi tôi vào và chỉ ngay chỗ trống ở bàn thứ 3 dãy giữa.Tôi bước vảo rụt rè ngó ngang,ngó dọc rồi ngồi phịch xuống ghế.Cái cảm giác hàng trăm con mắt đổ dồn về mình thật là khó chịu,làm như đi coi sở thú vậy.Ông rủa cho mấy đứa đang nhìn ông tối về bị đau mắt đỏ.
-Bây giờ chúng ta tiếp tục đến với bài học tiếp theo bài hôm trước là bài Bất Đẳng Thức cô si.Cô vừa cầm phân hý hoáy chủ đề lên bảng vừa đọc lớn.

-ôi!đen sao cô chủ nhiệm lại dạy toán,tiết đầu lại tiết toán.Vốn dĩ thì tôi đã mất gốc quá lâu rồi,từ năm cấp 2 cơ.Đến năm lên cấp 3 cũng có học hành gì đâu,suốt ngày lêu lổng giờ cứ nghĩ đến ám ảnh của những ngày cấp 2 với môn toán là tôi lại thấy lạnh dọc sống lưng rồi.Vì sao thì có lẽ tôi xin phép không kể ra ở đây vì xấu hổ lắm.hehe!

(Mobiblog.Org)
Rất may,buổi học hôm đó trôi qua nhanh chóng,2 tiết toán đầu tôi nhìn cây cỏ hoa lá chán rồi lại giả vờ lật sách xem.Hai tiết sau thì tiết văn,cũng ngủ luôn cả hai.Nhẹ nhõm xách cặp ra về.

-Đây nè T!
Chu đáo thế,vừa đúng giờ ra đã thấy bác đứng đợi bên kia đường rồi.Tôi hí hửng phi qua đường không thèm nhìn,suýt thì bị xe tông trúng.
Vừa bước chân vào nhà đã bị bà Trang xoay như chong chóng.

-Thế nào cu?đi học cua được em nào chưa?dắt về nhà coi.

-má ơi!làm như cave không bằng mà học ngày đầu đã dắt được gái về nhà.

-Hehe!
Tôi hằn học bước vào,bỏ lại sau lưng tiếng cười đểu cáng của bà.

Tối hôm đó,tôi đã bắt đầu lại cái thói quen mà mình đã bị mất đi bao nhiêu năm nay.Đó là cơm tối xong,đúng 7h thì ngồi vào bàn học.Lôi trong cặp ra quyển sach Đại Số 10 và bắt đầu ngâm cứu.Sau một hồi chẻ óc nhét không vào,tôi đành thốt lên ai oán nằm xụi lơ ra sàn.

-Ôi!chán thế.

-Gì thế chú em?học không hiểu chỗ nào anh chỉ cho.Ông bống thương hại xen vào.

-Cái gì cũng không hiểu hết.Tôi nói chìa quyển tập ra.

-Thế chú em quy đồng 2 cái vế này lên đi rồi anh chứng minh cho.

-Quy đồng là gì hở chú anh?Tôi tếu táo.

-Lạy ông nội!Lớp 10 không biết quy đồng thì bố của ông Cô Si này có sống lại cũng không giúp được chú đâu,thôi về quê chăn vịt vậy.

Ông bống nói tỉnh như ruồi vậy,mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ đứng dậy lảng đi chỗ khác để tránh trong lúc nóng giận lại khuyến mãi cho ông vài cái bạt tai thì ngon luôn.
Đến giờ toán ngày hôm sau,đang ngồi ngáp lên ngáp xuống thì nghe văng vẳng như tiếng cô chủ nhiệm hót làm tôi phải giật mình tỉnh ngủ.

-Hôm nay cô sẽ gọi một em lên làm một bài tập về ứng dụng cửa bất đẳng thức vào việc tìm GTLN và GTNN để xem các em về nhà có chuẩn bị bài không nhé.

Mặt tôi xanh như tàu lá chuối,cầu trời khấn phật cho cô đừng gọi trúng tên mình.Khấn ông bà ông vải cho con qua kiếp nạn này.Nammô amen jesu…!
-Mày lầm rầm cái khỉ mốc gì vậy thằng khùng.Thằng quân ngồi trước tôi sừng sộ.

-Hehe!thần chú trù mày lên bảng đó con.

-À em T lên làm thử cô bài số 1 trong sgk xem nào.

-Hả?
Tai tôi ù đi,mặt chảy dài như trái dưa leo vậy.

-hê hê!chết mày chưa con,dám trù ông à.

-T đâu nhỉ?Cô hắng giọng gọi.

-Dạ!có..có em ạ!

Tôi khổ sở bước lên bục giảng,với tay lấy viên phấn và cầm dẻ lau bảng.Mọi thứ nói có vẻ nhanh nhưng tôi làm chậm hết sức có thể,từng động tác của tôi cứ như cuộn phim quay chậm lại.Phải đến lúc cô vì quá sốt ruột liền giục.

-Em làm cái gì như gà mắc đẻ vậy?Nhanh không hết giờ em.

Cả lớp được phen cười ồ lên rung động cả một vùng trời.Còn phần tôi thì vừa sợ,vừa run,tôi cầm viên phấn lên làm một chấm to tướng rồi bất động dính luôn viên phấn trên bảng,mặt cúi nhìn xuống bàn chân đếm xem có còn đủ ngón nữa không hay vì sợ mà thụt mất ngón giống như con rùa rụt cổ vậy.

-T em làm gì đấy?không làm được thì nói để mất thời gian của các bạn khác.Em về chỗ đi đầu giờ sinh hoạt cuối tuần này,tôi muốn nhìn thấy bản kiểm điểm và chữ kí của phụ huynh nằm trên bàn tôi.Cô nhe nanh ra gầm gừ.

Tôi cúi gằm mặt lủi thủi bước về chỗ ngồi,đây đó vẫn còn văng vẳng tiếng cười khúc khích của một số phần tử tôi không quen và cũng chẳng bao giờ muốn quen.Trong đầu tôi bây giờ chỉ lo ngồi nghĩ cách làm sao để thoát khỏi cái vụ kiểm điểm này,chứ mà về gặp bác bảo kí cho không chừng lại kí luôn cho mấy cái vêu cả mõm ra chứ giỡn chơi với bác gái nhà tôi.
Trưa hôm đó,sau khi nằm vắt chân lên trán suy nghĩ mãi mà không thể tìm ra phương án tối ưu,tôi thiếp đi lúc nào không hay.

-Bốp!Dậy đi tắm biển không chú em?

-Biển…biển cái con….!

Đang ngủ ngon lại bị phá đám tôi định văng cho cái tên cờ hó kia một bài quốc ca may sao mà kịp khựng lại.

-Con gì thế chú em?Ông bống làm mặt ngầu.

-E..hehe!con cá mập đó anh.Cá mập nó ăn thịt người đó.Tôi nở nụ cười cầu hòa

(Mobiblog.Org)
-Dẹp mày đi!Bây giờ mày có đi không?

-Đi chứ ở nhà cũng ngủ được nữa đâu.Tôi nhăn mặt khổ sở.
Thực tình thì tôi không biết bơi,ra đây cũng chẳng để làm gì thôi thì hóng chút gió biển cho mát vậy.Ra biển ông mặc bống vùng vẫy,bơi ngang bơi dọc tôi chỉ phóng tầm nhìn về một nơi xa xăm vô định,đeo đuổi những suy nghĩ của riêng mình.

-Ê mày!nhìn kìa,em kia xinh ghê ha.

-….!

-người gì đâu trắng nõn nà,lốp láp căng tròn nhìn mà nhỏ dãi.

-….!

-Bốp!mày điếc à?

-Gì đánh người ta hoài vậy?tôi sực tỉnh.

-Hôm nay mày có chuyện gì như người mất hồn vậy?

-Có..có gì đâu cha.Tôi vờ chống chế.

-Hehe!có gì thì chú cứ nói với anhi,hay là trên lớp bị thầy cô phê bình.
Chẳng ngờ cha nội này đoán bừa mà cũng trúng tùm lum,thế là sau một hồi tranh cãi biết giấu không được tôi đành trút hết bầu tâm sự với lão.

-Hoho!tưởng gì tý về anh nói bác dùm cho chú.
Tưởng nghe xong là có cách gì hay,ai dè lão phán một câu xanh rờn nghe mà phát bực mình,thôi đành hạ mình năn nỉ vậy.

-Thôi mà!anh cứ đùa em hoài.

Chắc thấy bộ tôi tội nghiệp quá nên lão đành lên tiếng an ủi.
-Đùa mày thôi,anh nghĩ ra cách rồi tí về anh nói.Mặt lão ra chiều bí hiểm.

Tối cơm nước xong tôi lót tót kéo tay ông lên lầu trước ánh mắt ngơ ngác của cả nhà.

-Mày viết bản kiểm điểm đi.

-anh cứ đùa,thế em nhờ anh làm quái gì nữa.Tôi xụ mặt xuống.

-tao nói thì cứ làm đi.
Tôi giờ như người chết vớ được phao,lão nói gì cũng làm theo răm rắp.

-đây rồi giờ sao?tôi tỏ vẻ nghi ngại.

-xong!ngày mai yên tâm lên nộp nhé.
Lão chìa cái bản kiểm điểm có chữ kí bác tôi và lời phê “Cảm ơn cô đã quan tâm đến cháu,mong cô giúp đỡ nhiều hơn”.

-hay ta!sao chữ kí giống thế anh?Tôi nói như reo.

-anh mà lại,hồi trước anh làm thế này không đó cu.

-hehe!té ra là hồi trước toàn ăn hành.Tôi mỉa mai.

-tao uýnh mày giờ.Lão dứ dứ nắm đấm vào mặt tôi.
Thế làm hôm sau tôi hí hửng cầm lên nộp trước ánh mắt thán phục của mấy đứa cùng bàn.Buổi học có lẽ sẽ kết thúc trong vui vẻ,nếu không có một sự cố ngoài ý muốn mà từ sự cố này đã làm tôi thay đổi cả tính cách của mình trong suốt năm học lớp 10.

(Mobiblog.Org)
-Ê đưa tao mượn cuốn tập của mày tí coi.Thằng tuấn anh lên tiếng.

You may also like...